h o n g x u n s ơ n

Thơ Quỳnh

 

 

 

 

THƠ QUỲNH . 26


như nhin

giấu nỗi niềm trong đy ly
m nghe thuốc đắng
thầm th chuyện sau
ờ th my
vẫn ngang đầu
bước đi một bước
trầm thu ngt ngn
nắng rồi tan
nắng dầu tan
cn em v lượng
đ vng thuỷ chung



ẩn dng

rồi thi cũng đọng bng chiều
ngn sơn mộng cũ tiu điều dng hương
ma trăng cổ điển ln đường
nt sng phủ cc triều dương bến đầu
nỗi niềm giang hạ cn đau
hỏi trầm tch c chm su mộng ngời
by giờ thơ mi rong chơi
ẩn trong kinh tự dng khơi ngt ngn
rồi nữa mai, độ trăng tn
nương người thuỷ nguyệt cầm sang tiếng hoi
 



khổn bch

ra vườn bẻ nguyệt tru hoa
khng dưng ngộ phải hương t đảo đin
trời ơi trăng rạp xuống miền
bng người cn luyến giữa thin nin đầy
e rồi xc l hồn cy
mai t đng lại xương gầy guộc xương
lời thanh đ ni tỏ tường
khng đi cũng lạnh trăm đường khổn vy



cớ chi ma đng

đứng np vo trong khe gi. rt
nghe chn luồn lọt bước trầm kha
chợt nắm cứng lấy cnh kh độc
trệch cn d che tuyết đổ o

a! sao để ướt đầu v tội
khi khổng khi khng lội thn c
ai khiến ai xui trời đất dại
hết chịu lưng khm lại đứng co

tuyết chạy lp xp gi thốc tới
cy, nh chết sững niềm thc hối
cổ o lăm le dựng mỏi mn
đằng đẵng khng như di ngng đợi



đường dừng

xuyn hoa
xuống
trạm đường dừng
thấy cy thng mọc
v chừng
giữa my
dng ai
như dng em
gầy
m thi liễu u
buồn ly hạnh nh
di dầu
vọng tiếng chim qua
hồn mun xưa vẫn la đ
yến oanh
hoa tri trầm mặc suối gnh
buồn ngn giang cũng
trăng thnh thị
đau



 

 

. . . đọc tiếp . . .


 


art2all.net