h o n g x u n s ơ n

Thơ Quỳnh

 

 

 

 

THƠ QUỲNH . 6

 

 

mười năm, thơ


 

kỷ niệm 10 năm thế v an sinh
 

mười năm tưởng lm thơ khẩu kh
thở ra ton những chuyện trời ơi
bi mặt. phường tuồng hay khất sĩ
cung on xưa khc ngm r rời

my ru nam tử sao bng nhược?
sậy yếu lau mềm c thế thi!
gi trơ một chỏm đầu mốc thếch
tc bạc kể hoi my vẫn tri

đất vẫn bằng lng cho ở mướn
tho khon chn dung một khoảnh trời
mười năm bun mộng cnh sương trắng
nửa giấc yu hồ trăng bn khai

vẫn căm rt qu. mi. cầm cập
cắn đậm vo trong huyết nhục cuồng
mười năm mu rỏ đường tơ tc
lng bỗng nghi ngờ dạ mến thương

giận buồn cũng thể cy kh ho
trầm hương cn đấy người khuất đy
lật trang sch cũ hồn bưng bt
lời ht xưa hoi: chn nước my

lui tới mười năm. chừ. ng cụt
quanh quẩn bộ hnh khng lối ra
trộn lẫn hoan chu vo lụy đắng
m chắc chi. chuyện nước non nh

thơ đau no phải người mng muội
ngn c by ra một cuộc sầu
kh ho dễ c bng ln. chốc
khuấy bọt bo tan sng rượu tro

lc mở lng ra hứng một mnh
bn trời thu tịnh nở huyền kinh
l lc chn cả mầu oan tri
mười năm. thơ ở lẫn cng tnh


như thế
knh tặng anh chị V Phiến Viễn Phố

khi cười miệng nở như hoa
mắt sng như sao trn trời
tay vỗ về u yếm đời
tri tim dịu dng thổn thức
khi khc mi mẫn hn hoan
từ cực lạc v bin
khc khổ đau chn muồi
khc nồng nn cảm xc
nước mắt nng. mềm
hạt hạt vin thnh
kim cương bất hoại
khi đứng. ngồi. khi đi
an lng
nhẹ thể
như my lướt qua
sương mc đầm đa
mặt đất
ci st thn tm
ngồi
đi đứng
thật tự nhin
ngồi bnh yn
như thế


người c biết

đm. chớm dậy
trn hng cy tuyết l
sao ngn xưa
h mở một gc đường
lng khng quyết ra ngoi khi tịnh thất
cửa chặt. bền
vy khp một nguồn cơn
người c biết phương nao về gửi lại
dấu mơ phai
trn từng nụ cc tn
chn đ nhớ một lần

đi khắp
mi
hồn du min trn. buốt lạnh
hương vng
người qun nhớ một điều g đ mất
một điều chi gần gũi
tựa mi cười
tựa như nắng
đ khng cn trong mắt
tựa như mưa
quằn quại. mấy đất trời


 

 

. . . đọc tiếp . . .


 


art2all.net