h o n g x u n s ơ n

Thơ Quỳnh

 

 

 

 

THƠ QUỲNH . 8


 

dng khng

xa lạ qu giữa tm trần nhn thế
lần đi. thi vỡ hết cuộc đất nồng
v như thở một ln my gi nhẹ
sợi mu buồn se chỉ một ma đng

ngy đ đến sao đm cn mở h
cho tầu về xui ngược những dng khng
đời biến hiện sau quy hng sinh kế
cửa sng choang v bản mặt v thần

thử nối kết một dung hnh viễn tượng
ci ở gần, mất ht tự đng xa
em hy lẫn vo trong người. tưởng tượng
hy bnh yn thời khắc lặng chan ha

đừng mở miệng. đừng. tơ trời đương xuống
rụng trn đồi v tiếng ht bao la
đừng vội v hn su vo mật đắng
hồn lưu cư cn thuở tri cy nh

hy thong thả ngắm nhn cơn đau xuất
c. hay khng m mịt cũng nghn chương
i ci biết giam người vo ngục thất
nằm v tri như sỏi cuội ngoan hiền


cảm hoi

bước lủi v trung cũng cụt đường
lui về phố thị vắng người thương
chiều t qua bến sng im vắng
khi tản mơ hồ trn mặt gương

những mặt gương trong xanh biếc hồ
dưới nguồn thanh thản đy hư v
hoa bo trn sng hoa cc dại
lối thảm nhn gian vệt cỏ mờ (1)

hoi cảm khng ring một buổi no
qua cầu nghe tiếng gọi lao xao
tiếng chn dẫm xuống cnh kh mục
tiếng c long bong quẫy dưới ho

một bận ra về trăm tiếng ku
vườn xưa thanh t nt yu kiều
tổ con chim quạ cnh cao vt
nghiệm thấy lng mnh đang biết yu

biết yu cho lắm. xt xa nhiều
th rằng như gạch ngi rong ru
như my trắng đục hong hn tm
như bến mười phương đọng bng chiều (2)



(1) nắng dịu dng soi liếp cỏ mờ - Trần Vấn Lệ
(2) Đọng Bng Chiều thi phẩm, Quch Tấn



 

 

. . . đọc tiếp . . .


 


art2all.net