Hồ Chí Bửu

 

 

BÁ TƯỚC KHÔNG NGAI …(2)


Bá tước không có ngai là chí phải
Ngai chỉ dành cho vua chúa mà thôi
Vua chúa th́ nhất hô mà bá ứng
C̣n thân ta uống rượu để quên đời

Sao bỗng dưng thương Tề Thiên Đại Thánh
Mang trên đầu ṿng Kim cô giống như ta
Khác ở chỗ Tề Thiên không dại gái
C̣n ta mê từ nhỏ tới xế già..

Bá tước hết thời bạn bè trốn biệt
C̣n lại chăng – chỉ một chút hư danh
Đời là thế - cái thói đời chết tiệt
Lỡ chịu chơi ta có chết cũng đành

Ai cũng thế - khi trời kêu th́ dạ
Ta không ngai nên lang bạt làm thơ
Điểm cuối đời ta c̣n em – quá đă
Miệng mỉm cười hạnh phúc giống như mơ…
 


…VÀ TÔI ĐI T̀M..


Và tôi không thể không đi
T́m trong kỷ niệm những ǵ phôi phai
Ở em, một mái tóc dài
Ở em một chút trang đài hồn nhiên

Lặng thầm một nỗi niềm riêng
Trăm năm hồ dễ chút duyên phận người
Tôi t́m một nửa tôi ơi
Loanh quanh đâu đó khoảng trời tịch nhiên

Tôi t́m trong mớ tiền duyên
Lỡ trôi dạt đến khắp miền trần gian
Dẫu cho một chút muộn màng
C̣n hơn nửa kiếp điêu tàn quạnh hiu

T́m em, t́m đến xế chiều..
Lắc lư nhịp vơng trăm điều ngổn ngang
Thấy rồi- một đám mây tan,
Thành mưa rớt xuống bên hàng hiên..xưa.
 


NHƯ KHÔNG…


Sáng ngồi xem vết tàn phai
Cũng nên độ lượng với ngày tháng xưa
Điếng hồn – ngồi đến xế trưa
Ngộ ra mới biết như chưa có ǵ..

Cuộc chơi đầy ắp sân, si
Cuộc chơi bỏ ngơ có ǵ là không
Trải dài lên mớ thơ ngông
Là ta chắt lọc hết ḍng từ tâm

Nhủ rằng c̣n đó dư âm
Mai sau đọng lại bên đầm, biển khơi
Lặng thinh – là nói hết lời
Lặng thinh – là đă tuyệt vời trăm năm…
 


TÍN ĐỒ…


Lúc ta say – ngỡ em là thánh nữ
V́ em làm ta bừng tỉnh cơn mê
Khi ta tỉnh – biết em là thứ dữ
Dụ dỗ ta đi quên mất lối về..

Thôi thây kệ - cuộc đời nầy quá ngắn
Chưa đủ yêu nhau hà tất giận hờn
Chốn thanh tịnh thấy đời đầy trống vắng
Nên bảo ḷng hăy bố thí nhau hơn

Ta tục lụy nhưng ḷng đầy thánh thiện
Làm tín đồ cho đạo giáo yêu đương
Đă phá chấp nên không hề ngụy biện
Đến với em là đến cỗng thiên đường…


hochibuu
 

 


art2all.net