Hồ Chí Bửu


CHÙM THƠ XUÂN HỒCHÍBỬU

 

 

 

ĐỘC ẨM CHIỀU CUỐI NĂM   (1)

Ta dụ ta, chiều nay ngồi uống rượu
V́ ngày qua đă xỉn tới mây xanh
Ta hư đốn chiều nay c̣n uống rượu
Bởi v́ ngồi mông đít đă tê xanh.

Em có biết mấy đại gia làm toán
Cộng tới cộng lui ḷi một villa
Ta dốt nát nên không thèm làm toán
Cứ yêu đời và yêu hết người ta

Em thấy không? Chiều cuối năm độc ẩm
Cũng quẩn quanh một gác nhỏ quạnh hiu
Cũng nhớ em, cũng thèm ṿng tay ấm
Cũng lẻ loi và buồn hết buổi chiều

Nếu giả sử t́nh yêu là ly rượu
Tay cầm ly – chưa uống đă say rồi
Bởi t́nh yêu th́ đâu cần giá thú
Vừa chạm vào đă cay xé bờ môi

Và cứ thế, trượt dài theo số phận
Ta bảo thầm lần cuối nữa rồi thôi
V́ bất tài hay v́ lưng quá cứng
Nên con đường hoạn lộ ngắm mà chơi

Chiều cuối năm, ừ th́ sắp qua năm mới
Tống cựu nghênh tân say hoắc cần câu
Thiên hạ hả hê chờ giờ đại lợi
Ta chỉ nhớ em, uống rượu quên sầu

Chiều cuối năm và sắp qua năm mới
Tự dỗ ḿnh c̣n dài lắm cuộc chơi
Tự dặn ḿnh thôi đừng đùa với lửa
Một chút thôi – rượu lạt cũng quên đời..

 

 


ĐỘC ẨM CHIỀU CUỐI NĂM   (2)


Có phải ta là tên nát rượu ?
Sao trong thơ rượu cứ chảy tưng bừng !
Sáu mươi tuổi dường như chưa đủ
Của một thời thương nhớ người dưng.

Chiều cuối năm ta ngồi độc ẩm
Cười một ḿnh, nghe thiên hạ chúc nhau :
Đại hỉ long môn – thăng quan tiến chức
Năm mới bước qua – phát lộc làm giàu

‘Đày tớ nhân dân’ mà xe hơi, biệt thự
C̣n ‘ông chủ’ th́ bán vé số nuôi thân
Ta gẫm lại tṛ đời- cuộc chơi vừa đủ
Để tự ta an ủi kiếp dân đần

Ta chạm nhẹ vào tay cho rượu chảy
Chẳng lẽ nào ta có máu du côn ?
Nghe thiên hạ chúc nhau mà rơ dải
Chẳng lẽ ta vẫn c̣n máu cô hồn ?

Người ta ngày một thêm đông
Thạch Sanh th́ ít Lư Thông th́ nhiều !

 

 

BÁI BIỆT 2013
Thơ của ta nhiều sắc màu lóng lánh
Mà sao em vú ép một thiên tài?
Thơ của ta có chiều cao chiều rộng
Cớ sao em lại bảo : chẳng giống ai !

Hahaha - huhuhu- ta cười rồi khóc
Chiều cuối năm thúi ruột một thiên tài
Bởi trọn năm làm thơ cho em đọc
Mà có cục đường em chẳng cắn làm hai..?

Chiều cuối năm sao ta sầu chi vậy ?
Vài ngày đây thêm một tuổi trên đầu
Đêm cuối năm có người làm thơ quậy,
Quậy đời ḿnh sao nhiều quá bể dâu !

Ới ông táo, ông thần tài, ông địa,
Lên chầu trời nói Nam tào Bắc đẩu tha con
Con lỡ dại, cửa hạo nhiên. Con bịa,
Tặng cho con một bà góa c̣n son !

Thời nầy, t́m Lục Vân Tiên hoài. Không thấy,
Cứ ra đường là hằng hà sa số Trịnh Hâm
C̣n Lư Thông, ngoài chợ trời đầy rẫy
Bởi Thạch Sanh bắt chằng lửa chôn lầm !

Chán như rứa, nên ta buồn một chút
Làm đơn hoài mà Hội Chắc Ăn chẳng cho vô
Tại thơ ta như nước mắm chấm dùi đục
Tức cười chi ? Ta làm thơ tặng cho bồ..

hồchíbửu



art2all.net