Hồ Ch Bửu

 

NGƯỜI DƯNG


Bỗng nhin nhớ đến một người
Khng thn khng lạ nổi tri xứ người
Dặn lng đừng để tnh rơi
M sao bo, nước lại tri cng dng

Dặn lng đừng c hoi mong
Trăng soi đy nước tnh khng trọn tnh
Hoa, rơi từ ci v minh
Bướm, bay từ ci v hnh. Bay qua

 



TN THU


Vạt nắng chiều thu bng nhạt nha
Giang hồ cn mỏi dấu chn xa
G thanh kiếm gỗ cười rung gi
Học lm Trang Tử vỗ bồn ca

Ta vẫn cn đy vạt nắng buồn
Người về soi lại tc my bung
C nghe gi ni lời tm sự
C thấy tnh phai ở cuối đường

C thấy tnh rơi ở cuối đường
Hoa cn vng thắm khch ly hương
Hoa cn phong nhụy bn vườn cũ
Hay xc xơ rồi theo gi sương ?

Hay xc xơ tn theo gi sương
Ừ thi..buồn lắm kẻ tha phương
Cho hay đời vốn trăm ngn lối
Thương nhớ chi rồi để vấn vương ?...

 



UỐNG RƯỢU TRN ĐỒI


Ta c trong tay bầu rượu nhỏ
Ln đồi say khướt buổi chiều nay
Ln đồi nghe gi từ mun hướng
Em sẽ theo về trong cơn say..

Ồ khng Đồi vắng mnh ta đứng
Ngng mi phương trời my viễn phương
Rượu nhỏ khng lm cơn say lớn
Th s g đu ci v thường

Mnh ta một bng tha hồ ht
Hoa cỏ đồi cao lặng đứng nhn
Đấm ngực cho mu tun buồng phổi
Khất sĩ ngng cuồng bỗng nn thinh

Mất rồi ci thuở sng hồ ấy
Ta chm tan tnh chữ lợi danh
By giờ ngựa nhốt trong chuồng nhỏ
Thi rng m thương kiếp ngựa qu

Hồ Ch Bửu

 

 


art2all.net