Hồ Chí Bửu

 


 

ÔI ! NGÀY 8 THÁNG 3.
 

Ngày 8 tháng 3 thế giới ca ngợi và thán phục
Những khổ đau mất mát của đàn bà
Ta cũng xin quỳ gối tôn vinh phụ nữ
Những người đă làm thay đổi cả đời ta

Nhưng xét cho kỷ - đàn bà là bí hiểm
Khi cho không – khi tính toán lỗ lời
Chúa bảo để cân bằng âm dương cuộc sống
Ta lấy xương sườn của đàn ông nặn ra đàn bà-Nhưng
không phải để coi chơi

Chúa ơi ! Cả đời con đọc nghiên cứu về đàn bà của Chúa
Nhưng sém hết đời rồi mà có đọc xong đâu
Năm nào Chúa cũng cho ra tập mới
Mà trang mô đọc cũng nhức cả đầu

Th́ thôi – ngày 8 tháng 3 vinh danh cho phụ nữ
Vừa tuyệt vời – vừa bí hiểm – Cạn lời
Vừa là thiên nga – vừa là sư tử
Chúa đă bảo rồi : Đàn bà không phải để coi chơi….
 

 


CHÂN NHƯ…
 

Sá ǵ một chút mưa rơi
Mà ta phải chịu cả đời không khô
Chắc ǵ một chút t́nh hờ
Mà ta phải giết vần thơ trữ t́nh

Hết đêm ngày sẽ b́nh minh
Bặt vô âm tín hữu h́nh hoàng kim
Tội ǵ mà để từng đêm
Ta ngồi bó gối bên thềm. Chờ mưa… ?
 

 


QUÊ NHÀ…


Ta về - quê cũ mà như mới
Đă mất hết rồi khung cảnh xưa
C̣n đâu quán cóc ngồi nhâm rượu
Đâu bóng cây đa rụng cuối mùa

Ta ngồi – nắng nhạt trên hàng trúc
Đâu tiếng ai cười nghe rất trong
Đường xưa mất hẳn hàng bông điệp
Áo trắng ngày nao chắc có chồng ?

Ḿnh ta quạnh quẽ bên bờ vắng
Sông Vàm dầy đặc đám lục b́nh
Giang hồ - ta trở về tay trắng
Quê cũ – đau ḷng nên nín thinh

Ta c̣n nước mắt đâu mà khóc
Như ánh trăng rơi xuống mặt hồ
Xưa, nay ta vốn đời cô độc
Thương nhớ thôi đành gởi hư vô…


 

Hồ Chí Bửu
8.3.19

 


art2all.net