Hồ Ch Bửu

 

 

PHONG ĐỘ L NHẤT THỜI-
ĐẲNG CẤP L MI MI.

Những ho kiệt chạy tơi bời- bỏ nước
Đứng ngoi ra lấy đ chọi xuống ao
Ta đứng giữa dnh bn từ hai pha
M pha no th cũng qu lao đao

Đu phải ta khng thấy thần dn cn đi khổ
Tiền tiu của con nh quan một đm bằng dn sống một năm
Con của nh quan th học bn Ty bn Mỹ
Con của dn th ngủ chẳng c chỗ nằm

Hai năm tm (258) v rồi tm tm (88)
Ta cũng hn như những đứa khua mi
Bảy mươi rồi- sống như sống rng
Cy thng cao l đ rụng tơi bời..

Phong độ l nhất thời- Đẳng cấp l mi mi
Ta c go cũng o c ai nghe
Th thi- cứ lm thằng ngu thằng dại
Sng tưng tưng- chiều cho ch ăn chhehe..


PHU NHN
Em thch gọi em l phu nhn
Ừ, thi cứ gọi thế cho gần
Nhưng m giao trước khng cho ci
Mai mốt giận rồi bảo : bất nhn

Ta thch gọi em l hiền th
Hiền th ta đẹp hết chỗ ch
Lỡ mai my chẳng cn che ni
Vẫn bảo với lng m cứ m

Em ni chẳng yu ai nữa đu
Tnh ta đẹp tựa mối duyn đầu
Trần gian bao lớp người khanh tướng
Tan tc như l chuyện bể du

Cũng c đi lần ta giận em
Tin nhắn inbox chẳng thm xem
Gọi qua điện thoại khng thm bắt
Khi biết ra rồi Em qu ghen

Đời ta sao cứ gặp Bắc kỳ
B no b nấy đẹp m ly
Nhưng m mu Hoạn năm bờ nhất
Biết thế sao ta mặt vẫn lỳhhh.
 


NHỊN EM- ĐU PHẢI TA KHNG

Ngồi buồn chẳng biết lm chi
Lấy rượu ra uống vi ly đỡ thm
Rượu vo th lại nhớ em
Nhớ đi mi đẹp nhớ rm mi xinh
Nhớ em- đi mắt tội tnh
Tiếng rn thăm thẳm chỉ mnh ta nghe..

Ngồi buồn chơi hết mấy ve
Cười khan một tiếng đi t cửa sau
Ta đu phải loại anh ho
Cửa quan cửa cha đi vo đi ra ?
Giang hồ vặt chnh l ta
Chơi từ lc nhỏ đến gi cn chơi

Nhớ em thở chẳng ra hơi
Trận no trận nấy tơi bời l hoa
Ỉ mnh, ăn hiếp người ta
Tấn cng dồn dập lm ta hi hng
Nhịn em- đu phải ta khng
Chẳng qua l để chung mngcho vui.


TA CN SỪNG SỮNG GIỮA DNG THƠ ĐIN
Đi khi tự ni với mnh
Yu nhau chưa chắc l tnh trăm năm
Mắc g nhớ chỗ em nằm
Mắc g nhớ những th thầm bn tai

Ta đu phải bậc thin ti
Nn đu cần biết trần ai c g
Chn rồi th phủi tay đi
Trần gian l thế - c g vui đu

Xưa nay ta chẳng cng hầu
Thong mơ thong mộng thong sầu viển vng
Nỗi đau giấu kn trong lng
Nỗi vui bất chợt những dng tn phai

Lương Sơn trng sĩ nằm gai
Hồn khng danh lợi miệt mi gi trăng
Từ xưa ta đ bất cần
Th nay cũng thế - như vầng trăng rơi

Lm thm chn nữa- đ đời
Vẫn ta ngạo nghễ trn lời thơ ngng
Một mai gi chuyển ma đng
Ta cn sừng sững giữa dng thơ đin

hochibuu
 

 

 

art2all.net