Hồ Chí Bửu


 

TẠI VŨ ĐIỆU CHA CHA CHA…
 

Trăm năm là chuyện nhỏ
Ta yêu em ngh́n năm
Trăm năm là đồ bỏ
Ta yêu nàng tỷ năm

Nói bao nhiêu không được
Bằng trái tim mù ḷa
Em t́m trên thế giới
Có ai mà hơn ta

Gặp nhau hôn tới tấp
Gặp nhau là có quà
Mỗi lần em khích tướng
Cùng nhảy cha cha cha

Em cho ta mười phút
Ta kéo trận gấp đôi
Em tưởng ta hết mực
Nào hay quá tuyệt vời

Em bảo ta mỗi ngày
Phải làm một bài thơ
Có khó ǵ đâu nhỏ
Với ta, dễ như mơ

Em thấy chưa cục nợ
Muốn ǵ là có ngay
Mai mốt em làm vợ
Chắc như gà xé phai

Ta trả thù cho biết
Cái tật hành hạ ta
Bắt lên bờ xuống ruộng
Nhất là cha cha cha…

 


LỜI CẢM ƠN VỤNG VỀ…
 

Tṛn một năm rồi phải không em ?
Ta không nghĩ ḿnh yêu nhau lâu như thế
Bởi t́nh yêu đến với ta không phải dễ
Một gă giang hồ bạt mạng- cứng đầu

Khi cuộc đời là một trận bể dâu
Mà ta đă nhiều phen chạy đâm đầu thụt mạng
Mỗi cuộc t́nh với ta là một đ̣n trí mạng
Nhận hay cho đều ngang ngửa như nhau

Đến hay đi là một chuyện đổi trao
Ta vẫn thế- luôn chơi cho hết bóp
Ta vẫn thế - gă giang hồ chơi sộp
Không chơi bằng tiền mà bằng một trái tim

Với sông hồ - ta là một loài chim
Là chim sẻ hay phượng hoàng – chưa biết
Nhưng một điều, trong ta luôn cuồng nhiệt
Một t́nh người – trong đó có cả t́nh yêu

Cảm ơn em đă mang đến thật nhiều
Những xúc cảm cho thơ ta bùng cháy
Những máu lửa và cuộc đời từng trải
Cảm ơn em nhiều- nàng Nguyễn Thị Ngân.
 

 


NHỮNG NGƯỜI KHÔNG BIẾT TẾT.
 

Họ - là những người không biết Tết
Thiên đường của họ là những bữa cơm no
Họ - là những người không màng gió rét
Bên vỉa hè nằm ngủ co ro

Nhà của họ bây giờ không c̣n nữa
Thay bằng khu công nghiệp khổng lồ
Quê của họ bây giờ không c̣n nữa
Đường vào làng quên mất ngơ vô

Họ ngồi đó – công viên – hè phố
Chờ đợi từ lâu một phép mầu
Phật- Chúa- Thánh thần không ai phổ độ
Nên họ c̣n giữ măi một nỗi đau

Ta cũng thế - có quê mà như mất
T́m ở đâu để thấy một cánh diều
T́m ở đâu để thấy điều rất thật
Mất hết rồi- c̣n lại một đ́u hiu

Chiều cuối năm – ta ngồi trong quán cóc
Xin sẻ chia bằng ly rượu thâm t́nh
Bởi những kẻ cùng chung niềm cô độc
Cạn ly nầy và – nước mắt- lặng thinh…
 


BÁ TƯỚC KHÔNG NGAI…


Trái đất tṛn mà sao ḿnh đi lạc
Em phương đoài mà ta ở phương đông
Em bản lĩnh và là người thành đạt
Ta vẫn c̣n bơi lội giữa hư không

Ta tự trấn an ḿnh bằng định mệnh
Mỗi con người đều có một lối riêng
Ai khanh tướng- bần hàn hay mệnh phụ
Ai thảnh thơi và ai lắm muộn phiền

Trong mỗi sát na mà con người thường gặp
Đă h́nh thành và rất khó đổi thay
Ta là gă cả một đời lỡ vận
Giang hồ phong là bá tước không ngai…


hochibuu

 

 

art2all.net