Hồ Chí Bửu


 

NGÁN CHƯA EM ?


Giống như gă si t́nh từ muôn kiếp
Ta nuôi hoài ảo ảnh một giai nhân
Và cứ thế thơ chảy ra trùng điệp
Như suối nguồn trầm mặc bóng phù vân

Như một gă giang hồ t́nh bất tử
Ta cưu mang ân nghĩa một chân t́nh
Thơ là máu từ tim không ngụy ngữ
Không bạo tàn như một cuộc chiến chinh

Ta như gă nông dân ngoài ruộng lúa
Đang rưng rưng ru lại một câu ḥ
Tiếng vang vọng trong tận cùng vô lượng
Như chim trời đang thèm khát tự do

Ta là gă đóng tuồng trên sân khấu
Đang lấy hơi để xuống một câu xề
Con chim khôn t́m cành cao mà đậu
Ta t́m hoài chưa ra được bến mê

Ta là ai cũng mang hoài cục nợ
Mà suốt đời chưa trả hết cho em
Thôi… kiếp sau ta lấy em làm vợ
Cho tối ngày cứ ngồi khóc lem nhem…

 



BIẾT CHƯA EM ?


Ta thương em – chỉ có trời mới biết
Thương bao nhiêu và để ổ chỗ nào
Tim c̣n đập – nghĩa là c̣n tha thiết
Thơ tuôn trào như ngọn sóng lao xao

Ta giận em chỉ có trời mới biết
Giận cái ǵ và giận tới bao lâu
Ta c̣n giận – nghĩa là yêu tha thiết
Thơ hẹn ḥ cho một cuộc t́nh sâu

Ta làm thinh – nghĩa là em đă biết
Ta nhớ em từ sáng cho tới chiều
Và đêm ngủ ôm gối mà tưởng thiệt
Nên bất ngờ ta dở một tuyệt chiêu…

 



NÀNG


Nàng không ghen nhưng mà nàng không thích
Khi thấy ai comment có cánh thơ ta
Không phải ghen đâu chỉ là khó chịu
Ai có ghé qua phải nể mặt nàng

Không là thánh – ta phàm phu tục tử
Thơ là t́nh lồng lộng gió mây bay
Ta hiền khô – không phải là thứ dữ
Ghen làm chi cho con mắt đổ ghèn

Đời cơi tạm hăy trải ḷng ngộ hạnh
Trăm năm buồn như một giấc ngủ sâu
Chẳng có cơn mưa nào mà không tạnh
Có mùa đông nào mà chẳng lạnh đâu ?..


hochibuu
27,12,19

 

 


art2all.net