khaly chàm

 

 

đi ra từ gương chiếu

gần hết cuộc đời
anh nh́n thấy ḿnh lặng lẽ nhưng rực sáng
đi dưới bầu trời xanh cảm nghiệm ngày sinh ra ta luôn bí ẩn
kư ức ngủ vùi trong mắt
rất sợ cựa ḿnh sẽ làm tan biến h́nh ảnh giấc mơ
giá như kẻ đồng hành duy nhất.
em chính là niềm vui. em biết chứ
“anh ngỡ ngàng. anh nh́n thấy. và đă yêu em” như thế (?)
phía xa. những ǵ bị lăng quên chắc là đang trở về
dường như thành phố bồng bềnh trên tṛ chơi sắc màu biến thể
anh nói khẽ với những bông hoa và cỏ dại bên đường

từ đất mùa xuân đă thức dậy
đang chế tác lại nụ cười của cát bụi vỡ vụn từ lâu trong bóng tối
khi ấy. những chiếc răng mùa đông sắc lạnh
từng giờ. với hiện tại anh là ai
câu hỏi th́ thầm như tiếng ru hồn từ vô biên
và đột nhiên hoá đôi cánh trên môi
loài thiên nga cùng vũ điệu diệu kỳ
toả hương thơm dâng hiến cho t́nh yêu tuyệt đối
em. người phụ nữ trên đỉnh khói sương bước xuống
chúng ta nắm tay nhau đi ra từ gương chiếu

 

 

trang khaly chàm

art2all.net