Kim Hài

GỈNG SÔNG TỈNH THỨC

 

IV.  SÓNG TRÀO


          Cái tư thế kỳ lạ của Quân khi qua đời khiến dân Tối Thượng xôn xao. Thái độ thờ ơ, lầm lủi của mọi người dường như biến mất. Họ túm năm tụm ba bàn tán. Vợ chồng ông Quang cũng không ngọai lệ. Lần đầu tiên, ông Quang đến t́m Hải ở Uỷ Ban. Nhưng Hải đi công tác từ sáng sớm. Ông tạt sang nhà Quân. Căn nhà nằm tạm bợ bên bờ sông. Mấy bức vách bằng lá dừa không ngăn được gió, thổi tốc tấm vải che mặt người chết c̣n nguyên nét nhăn sợ hăi. Ba Quân ngồi thu lu một góc nhà, mắt ráo hoảnh nh́n sửng thằng con trai độc nhất mới ra đi. Ông không tin, dù Quân nằm ngay trước mắt, cứ như đây là một ai khác.

Ông Quang khẽ khàng đặt tay lên vai bạn:

- Anh Sáu à. Khi nào liệm? Coi giờ chưa? Bà con lối xóm sẽ phụ anh một tay.

Ông Sáu co người, gạt tay ông Quang. Như câu nói tích sẵn trong lồng ngực lép, ông hét to:

- Tại sao? Có người giết nó. Có người giết con tui... Nó mới hai mươi ba tuổi, chưa vợ chưa con, khoẻ mạnh, lành lặn. Vậy mà mới bị bắt có mấy ngày mà đă chết. Ai giết nó ..ai giết nó..?

Ông Sáu khóc nghẹn ngào rồi bổ nhào xuống, đấm ngực kêu trời.

- Nhà đất mất, con chết..Tui sống sao đây?...

Ông Quang chưa kịp thốt lên lời nào an ủi th́ có tiếng xe dừng, tiếng lao xao ồn ào phía trước nhà. Trưởng Thôn Tối Thượng bước xuống xe. Một lô một lốc người ào ào kéo theo. Công an, dân quân, các ban ngành, báo chí .. ai ai cũng có mặt.

Thấy Trưởng thôn, ông Sáu đứng dậy không chào, không hỏi, cộc cằn nói:

- Không tiếp khách. Không phúng điếu. Chưa chôn, chưa liệm...Tui...tui...

Trưởng thôn khoát tay ngăn mấy dân quân sừng sộ đến gần ông Sáu, từ tốn nói:

- Anh Sáu à. Tui rất tiếc cho cái chết của cháu Quân. Anh Sáu đừng hiểu lầm. Cháu Quân ra khỏi uỷ ban b́nh thường, khoẻ mạnh, có nhiều người làm chứng. Không hiểu tại sao cháu lại bị đột tử trong quán bia của cô Lệ. Nghe nói hai đứa đi chung với nhau. Nhưng giờ cô Lệ mất tích nên c̣n phải điều tra. Có kết quả tui hứa sẽ thông báo sớm cho anh biết.

- Con tui mất sau khi bị bắt giam. Nó phạm tội chi? Giờ nó nằm đây, các ông nói không biết ǵ hết nghĩa là sao? Hay là v́ nó đ̣i lại miếng đất mấy ông chiếm giữ mà các ông ....

- Ấy, anh Sáu đừng nói vậy. T́nh làng nghĩa xóm. Chúng ta ai cũng muốn phát triển quê ḿnh đi lên. Hy sinh một chút để sau nầy con cháu ḿnh hưởng...

- Ha...ha...Con cháu ḿnh hưởng..thằng con độc nhất của tui đă chết, chưa vợ, chưa con. Vậy lấy ai hưởng? Ai hưởng?

- Thôn sẽ hổ trợ cho gia đ́nh anh tiền chôn cất cháu. Tương lai, tui hứa sẽ đưa gia đ́nh anh vô diện nghèo, được thôn trợ cấp... C̣n..khi nào t́m được cô Lệ, mọi việc sẽ rơ thôi...

Ông Sáu không nói nữa. Cặp mắt ông đỏ ngấu v́ phẫn uất. Ông vớ lấy cái bát nhang đưa lên cao.. Một cơn gió thốc vào mang theo hơi lạnh và sương mù. Ông Sáu ngồi bệt xuống đất cạnh thi thể Quân. Bát nhang vỡ tan tành bên ông. Đám đông thụt lùi biến trong màn mưa bụi.

- Trời ơi, tui chỉ muốn gia đ́nh, con cái đuề huề, sống giản dị với miếng ruộng, miếng vườn cha ông để lại. Cha ông tui sống như vậy hàng mấy đời rồi, sao đến phiên tui lại trắng tay, cơ cực như vầy...

Lạnh.. lạnh vô cùng. Ông Quang câm nín run rẩy nh́n bạn, cổ họng co lại. Một nỗi tuyệt vọng chết chóc thấm đẫm trong từng tế bào. Cả hai yếu ớt ngóng mắt vào khoảng không tăm tối đang nhận ch́m chút ước muốn huyễn hoặc của ḿnh, giờ chỉ c̣n tựa chiếc đóm tàn xa lắc.

Lệ tỉnh dậy. Đầu cô nhức đau như có hàng trăm cái gai châm chích. Cô không thể nhớ ǵ ngoài việc ḿnh đến Uỷ Ban thôn. Nhưng đến để làm ǵ Lệ cũng không biết. Ngoài khung cửa sổ, những giọt mưa lay phay khiến buổi chiều thêm chuyệnh choạng. Buổi chiều, đúng rồi, buổi chiều với sợi nắng thật mềm và Lệ đă rất vui.

Tiếng chân vội vă từ bên ngoài. Lam xuất hiện ở cửa sổ rồi cô bước vào như ngọn gió.

- Ơn trời, mầy tỉnh rồi. Dậy lẹ lên. Nếu c̣n đi được phải đi ngay.

- Cái ǵ? Đi đâu?

- C̣n đi đâu nữa.? Về nhà tao.

- Nhà mi? Tại sao?

Lam nh́n Lệ với ánh mắt khác lạ.

- Mầy không nhớ ǵ hết à? Mầy ngủ li b́ ...từ khi ở quán...

Lệ vẫn nh́n Lam ngu ngơ. Vầng trán hơi nhíu lại một chút rồi giản ra. Lệ nở nụ cười :

- Tao chỉ muốn ngủ. Lạ ghê, mấy hôm trước muốn ngủ không ngủ được..

Lam không c̣n chịu nổi. Cô giận dữ lôi Lệ ra khỏi giường.

- Mầy đừng giả ngu nữa. Tao chán bản mặt mầy và dân ở thôn nầy rồi. Lúc nào cũng như mới ở trên trời rớt xuống. Mầy đi ngay về nhà tao rồi kể cho tao nghe chuyện ǵ xảy ra ở quán nước của mầy? Ai giết Quân? Ai đưa mầy về nhà?

Lệ mở to mắt:

- Giết Quân? Ai? Anh Quân bị giết? (bật cười) Nè, đừng bịa chuyện cho tao sợ. Tao mới gặp anh Quân ở Uỷ Ban.

Lam gằn từng tiếng:

- Vậy là mầy nhớ lại rồi phải không? Quân trốn theo mầy về quán. Ở đó...

Lam tắt nghẹn. Có ǵ đó khiến cô không thể hiểu nổi. Rơ ràng Quân trốn đi khi Lệ vẫn nói chuyện với Hải. Rồi Lam nhận được cú điện thoại của Quân dẫn dắt cô đến quán của Lệ. Tại đây chính mắt cô nh́n thấy cả Quân và Lệ cùng nằm như chết trong cùng một tư thế. Rồi cô cũng ngất đi. Khi tỉnh dậy cô thấy ḿnh đang ngủ gục trên ghế đá cạnh bờ sông Tỉnh Thức, chú xe ôm hẹn đón đă đánh thức cô.. Cô trở về v́ nghĩ ḿnh vừa trải qua một giấc mơ dữ. Ngày hôm sau, tin Quân bị đột tử lan truyền khắp thôn, cô ghé qua nhà Lệ nh́n thấy Lệ đang ch́m trong giấc ngủ mê mệt. Tâm trí Lam trở nên hỗn loạn, cô không biết điều ǵ là thực, điều ǵ là mơ. Nhưng cô có cảm giác mọi việc diễn tiến xấu đi và những ai liên quan đến Quân đều nên đề pḥng.

Lệ bỉu môi:

- Mắc ǵ tao đưa anh Quân về quán? Tao thấy mi lộn xộn rồi đó.. Học nhiều quá bị tẩu hoả nhập ma hả?

Lam không nói ǵ thêm, thái độ tự nhiên của Lệ khiến cô có cảm giác những suy nghĩ của ḿnh không chính xác lắm. Nhưng có một điều ǵ đó thúc giục Lam phải đưa Lệ đi khỏi căn nhà nầy. Bằng giọng nói chắc nịch, đầy uy lực sai khiến, cô nắm tay Lệ :

- Hăy nghe lời tao. Dậy và theo tao.

Không hiểu sao Lệ ngoan ngoăn đứng lên liu ríu theo chân Lam. Cả hai nhanh chóng băng qua cây cầu bắt ngang gịng Tỉnh Thức.

Đằng sau, thôn Tối Thượng ch́m đắm trong màn sương xám. Dưới chân Lệ và Lam, gịng nước âm vang đùng đục như tiếng nấc nghẹn mơ hồ. Nhưng phía trước, thôn Hạ, đèn nhà dân đă thắp sáng làm hừng lên một khoảng trời.

Từ thành phố Hải đă được tin Quân bị đột quỵ, Lệ mất tích. Hải lo lắm, nhưng anh không thể về ngay. Hợp đồng giao dịch chưa được kư v́ phía đối tác không chấp nhận một điều khoản nào đó. Hải không đủ khả năng để hiểu nội dung đối thoại của đại diện đối tác và gă thông dịch. Hầu như trong suốt buổi họp, gă thông dịch không hỏi anh bất cứ điều ǵ. Rơ ràng tất cả đă được truyền đạt chi tiết cho gă thông dịch và gă có toàn quyền gật hay lắc với đối tác. Hải chỉ ngồi, suy đoán và ngáp vặt. Khi ra về gă thông dịch chửi thề luôn miệng. Lúc Hải thắc mắc, gă nhếch mép mà không nh́n anh :

- Tôi sẽ báo cáo trực tiếp cho chị Thuỷ.

Hải sôi máu:

- Vậy tui ở đây để làm ǵ?

Gă cười nhẹ:

- Anh phải kư nháy vô biên bản. Tôi chỉ làm công việc phiên dịch thôi mà...

Hải tức đến nghẹt thở. Cách xa đám sương mù, lư trí anh linh hoạt hẳn. Anh quyết định nhanh chóng:

- Tôi chỉ kư khi biết nội dung. Chiều nay tôi về thôn. Ở nhà nhiều chuyện không chờ được. Anh có thể thay tôi kư bản ghi nhớ. Bề nào chị Thuỷ cũng mới là người quyết định chính thức.

- Nhưng tôi chỉ là người thông dịch.

Hải gật đầu:

- Thật tuyệt v́ anh là người thông dịch.

Ngay chiều hôm đó, Hải trả pḥng khách sạn đón xe trở về.

 

Nhà của Lam đơn giản như một căn pḥng mở rộng, nằm lọt thỏm giữa khu vườn trồng toàn dừa. Lâu quá rồi không liên lạc với nhau nên Lệ chẳng nhớ ǵ. Lam nói:

- Mấy năm ḿnh mới về một lần, chỉ tạt qua rồi đi. Ba má ḿnh đă già, bịnh nhiều nên ở thành phố cho tiện thuốc thang. Căn nhà nầy giao chú Bảy trông coi giùm...

Lệ nh́n lên những ngọn dừa lay động, óng ánh chút hào quang từ mảnh trăng non thượng tuần. Cô chép miệng:

- Hồi đó vườn dừa c̣n thấp chủn à. Hai đứa ḿnh hay đi thu dọn nách dừa để chuẩn bị cho mấy bẹ bông đậu trái...

Lam cười nhẹ:

- Có lần gặp cả gia đ́nh chuột đang đẻ, mi la lối nhảy như con loi choi..

- Ừa, đất ḿnh, dừa mọc bạt ngàn, đồng lúa cũng thẳng cánh c̣.....

Lam thở dài:

- Lệ nè. Ḿnh về đây cốt làm cho xong cái luận án. Nhưng càng ngày càng thấy nhiều điều khác thường. Tâm tư, t́nh cảm con người ở đây vừa lạ vừa phức tạp. Có vẻ như không ai thực t́nh sống, kể cả cái chết.

Lệ giật ḿnh. Có điều ǵ khiến cô chợt nhớ .

- H́nh như hồi năy, mầy có nói ǵ đến chuyện ai đó chết phải không?

- Mầy nghĩ vậy à? (Lam khéo léo hỏi ḍ).

Lệ im lặng. Cô có cảm giác Lam đang giấu cô điều ǵ đó. Nhưng với cô đă từ rất lâu rồi mọi thứ không c̣n quan trọng. Cô chỉ cần làm ăn chăm chỉ, theo thời, có tiền sống là cô an tâm. Tuy nhiên gần đây, nhất là khi có sự xuất hiện của Lam, cô không an giấc. Cứ tựa như có điều ǵ đó đánh thức cô, lôi kéo cô đi chệch những ư nghĩ thường ngày.

Có tiếng chuông điện thoại. Lệ sờ túi quần ḿnh. Cô không mang điện thoại. Chuyện lạ hiếm có. Lúc cô đang suy nghĩ, Lam chậm chạp lục túi xách và thận trọng trả lời:

- Dạ, tôi đang nghe.

Rồi bỗng giọng cô vang lên dồn dập, mừng rỡ:

- Anh về rồi hả? Anh qua nhà Lam được không? Anh c̣n nhớ đường. Vậy tốt quá. Có nhiều chuyện trao đổi qua điện thoại không tiện..

Cô tắt điện thoại, trả lời ánh mắt ḍ hỏi của Lệ:

- Hải sẽ tới đây. .. Tao ra cầu đón. Có bánh ḿ khô, sữa hộp trong tủ bếp, mi ăn một chút, đừng đi đâu nghe...

Hải về đến Uỷ Ban thôn Tối Thượng lúc ba giờ chiều. Sương mù ẩm ướt bám quanh những tấm kiếng cửa tạo nên hàng trăm vệt nước dài chảy lặng lẽ trên các mảng tường sơn màu bạc. Không có mấy người dân đến đây liên hệ hành chánh hoặc công vụ. Vă lại, ngôi nhà quá lớn, quá lạnh lẽo khiến toàn cảnh trông vắng vẻ hơn. Một tấm bảng chiếu la de chạy hàng chữ bằng điện tử nằm ngay trên cao của cổng chính, thông báo: “Cơ quan bận họp. Yêu cầu mọi liên hệ phải được giải quyết trước 3 giờ PM”.

Hải nh́n đồng hồ. Chắc giờ nầy mọi người đều tụ tập ở pḥng họp. Hải không thích những buổi họp kéo dài lê thê với sự độc diễn của Trưởng Thôn. Anh định lẻn trở ra nhưng bà Thuỷ xuất hiện từ ngoài cổng đă đưa tay ra hiệu.

Bà Thuỷ là một phụ nữ kiêu căng và khá độc tài trong công việc. Bà luôn luôn tự hào là người độc nhất tốt nghiệp khoá Dược sĩ cao cấp chịu về quê làm việc. Bà khoe rằng Thành phố đă mời chào bà ở lại, nhưng bà đă thẳng thừng từ chối. “Ai cũng muốn ở sung sướng th́ ai sẽ chịu nhận gian khó đây”*. Đó là câu nói bà luôn lập đi lập lại trong các buổi họp, buổi tiệc đông người. Gia đ́nh bà Thuỷ không ai làm việc trong chính quyền. Tuy bố mẹ bà là chủ một nhà máy xay xát lúa, nhưng hai bên nội ngoại đều là những gia đ́nh thuần nông. Bà Thuỷ là con gái duy nhất, hai anh trai bà theo nghiệp cha, riêng bà Thuỷ được đưa lên tỉnh học. Mục đích của gia đ́nh là muốn kiếm cho bà một tấm chồng xứng đáng, thoát khỏi cuộc sống nông thôn cực nhọc. Nào ngờ, bà Thuỷ thi đâu đậu đấy. Tấm bằng Dược sĩ là ṿng hoa nguyệt quế đánh tan nhữg lời xầm x́ bán tán dè biểu về “ cô thiếu nữ quá tuổi” ở quê nhà. Bà Thuỷ rộn ràng vinh quy về thôn và nhanh chóng được đề bạt nắm giữ mảng y tế thôn Tối Thượng.

Khi vừa mới về thôn, bà Thuỷ háo hức muốn đem hết sở học để làm rạng rỡ gia đ́nh. Nhưng rồi qua thời gian, khi những mảng sương mù đè nặng lên bầu trời thôn Tối Thượng, cũng như bao người khác, sự biến đổi dần dà hoàn tất một bà Thuỷ hiện tại.

Hải không ưa bà Thuỷ, nhưng không hiểu sao anh vẫn cúc cung và thuận theo tất cả những ǵ bà yêu cầu. Anh lặng lẽ quay lại, đi về phía bà rồi chợt nhận ra ḿnh đang đứng trước cửa pḥng họp thôn Tối Thượng. Bà Thuỷ biến mất trong đám người đứng ngồi cạnh chiếc bàn rộng chạm trỗ nặng nề h́nh Long Phượng.

Mọi người vỗ tay rồi dạt sang một bên khi Hải đi vào. Trong khi anh đang c̣n ngơ ngác th́ tiếng Trưởng Thôn oang oang phấn khích:

- Tháng này thôn ta đă hoàn thành xuất sắc 99% kế hoạch đền bù đất và nhà ở cho dân, giải phóng hoàn toàn 95% đất sạch cho các dự án mới. Hy vọng hết năm nay, các dự án bắt đầu khởi công.

Trưởng pḥng Nông Nghiệp găi đầu lúng búng:

- Nhưng sản lượng lúa giảm mạnh. Dân sẽ không đủ ăn chờ mùa giáp hạt. Yêu cầu bên pḥng xă hội có kế hoạch trợ giúp.

Pḥng xă hội im lặng một phút rồi ngần ngừ:

- Chúng ta hy vọng các nhà đầu tư sẽ giúp đỡ nhập gạo từ các nước láng giềng...

Hải lẩm bẩm như nói với ḿnh:

- Làm sao mà một thôn thuần nông có những ruộng lúa màu mỡ nhất lại thiếu gạo?

Câu nói của anh đột nhiên vang lớn trong hội trường ( anh không ngờ trước chỗ ngồi của ḿnh có gắn máy khuyếch đại âm thanh). Mọi gương mặt, mắt nh́n đều hướng về phía Hải. Một nỗi sợ hăi vô cớ dâng lên khiến ruột Hải thắt lại, Anh cảm giác ḿnh vừa nói một điều ǵ sai trái, rất sai trái và không đúng chuẩn mực của thôn Tối Thượng. Hải cúi gằm mặt xuống sát bàn.

- Cậu Hải có những thắc mắc quá nông cạn. Có lẽ cậu bị ảnh hưởng bởi những thường dân ngu dốt không biết hy sinh lợi ích bằng móng tay để đổi lấy một tương lai tươi sáng nhờ khoa học, công nghệ hiện đại. Cậu có thấy ḿnh xứng đáng đảm trách nhiệm vụ của ḿnh mà không đi chệch kế hoạch của Thôn không? Đề nghị mọi người cho ư kiến.

Hải lắp bắp:

- Tôi...tôi... không có ư đó..Tôi chỉ muốn đưa ra câu hỏi để t́m một giải pháp...

Bà Thuỷ mỉm cười. Bà đưa bàn tay trắng nuột với những móng sơn xanh màu mạ ánh kim tuyến đặt lên vai Hải trong khi mũi giày đạp khẽ chân anh dưới gầm bàn.

- Tôi nghĩ cậu Hải không được khoẻ sau chuyến đi khó khăn lên thành phố. Cậu cần được nghỉ ngơi và điều trị thích hợp. Việc thương thảo hợp đồng với các đối tác Châu Âu luôn luôn khiến ta căng thẳng. Các anh cứ chuyển cậu ấy qua bộ phận y tế của tôi. Sau khi điều trị, tôi có nhiều việc cần đến tŕnh độ của cậu Hải. Có ai không đồng ư?

Tất nhiên không ai có ư kiến ǵ. Đó là thói quen thành nếp. Bà Thuỷ cười nụ, một lần nữa đạp khẽ chân Hải. Bà khoát tay. Một bảo vệ xuất hiện cạnh Hải ra hiệu. Hải đứng dậy đi theo anh ta như một cái máy.

Pḥng điều trị y tế nằm cạnh khu tạm giam của Ban An Ninh thôn. Hải xăm xăm đến. Anh muốn xin mấy viên thuốc nhức đầu. Có lẽ anh bị cảm hoặc rối loạn tiền đ́nh v́ luôn có cảm giác xoay xoay, lềnh bềnh, không tự chủ được.

Người bảo vệ quen thuộc đột ngột biến mất tăm. Có thể anh ta bận canh gác cổng ngoài quan trọng hơn việc theo chân Hải. Cửa pḥng y tế khép hờ. Bên trong không có ai. Nhân viên y tế gồm một bác sĩ và hai y tá.. nhưng hôm nay cả bác sĩ và y tá đều vắng mặt. Bệnh nhân thăm khám cũng không. Chuyện dễ hiểu, bởi nếu bệnh qua loa, dân thôn chẳng ai buồn đến, họ dùng ba thứ cây lá quanh vườn là xong. C̣n nếu bịnh nặng, họ cũng chẳng đủ tiền để trả cho những xét nghiệm và những toa thuốc đầy chữ. V́ thế, họ phó mặc cho số mệnh, cho những bài thuốc rẻ tiền dân dă.

Hải ngồi lên mép cái giường sắt ngoài cùng cạnh cửa sổ. Anh cố gắng định thần tự t́m hiểu xem tại sao ḿnh thức mà cứ như người mơ ngủ. Kể từ ngày trở về thôn, anh nhớ ḿnh có một mục đích nào đó rất bay bổng. Nhưng điều ǵ đă kéo anh chạy quanh cái guồng máy vừa lạ lùng vừa chệch hướng. Những cơn gió âm thầm đưa cả bầu trời u ám, ẩm mốc bao trùm xóm làng khiến tâm trí anh luôn mờ mịt rầu rỉ. Đôi lúc anh cảm giác ḿnh chạm được vào khối lửa ấm áp trán năng lượng như ngày xưa, nhưng chỉ một tích tắc sau, làn sương lạnh giá ập đến khiến anh chới với, mụ mị tựa người mê ngủ. Thỉnh thoảng, đôi lúc, màn sương nhạt mỏng để lộ vài khoảng xanh trên bầu trời mây, anh phấn khích, nôn nao muốn làm một điều ǵ đó. Nhưng rồi mọi thứ tan biến vô vọng khi sợi nắng hiếm hoi bị co rút lên cao nhanh như lúc đến.

Hải lục t́m trên kệ một viên thuốc Paracetamol. Anh nuốt ực với chút nước c̣n sót trong chai nước suối của ai đó bỏ quên trên bàn khám. Khi ngẩng đầu nuốt thuốc, mắt anh chợt nh́n qua cửa sổ. Một bóng người từ trong pḥng giam của ban An ninh bước ra rất nhanh. Hải nấc nghẹn. Đó là Quân. Cái bóng chạy rất nhanh rồi biến mất sau bụi trà hàng rào. Hải thảng thốt vứt chai nước xuống, tông cửa đuổi theo cái bóng.

Hải thấy ḿnh đứng chơ vơ trên con đường thênh thang kéo dài đến quảng trường thôn. Không có ai ngoài anh và vài dân quân tay cầm gậy bảo vệ đang ṿng quanh khu đất trống cạnh dự án mở trường đại học. Hải dụi mắt cố nh́n xuyên qua đám sương mù đang trải mênh mông bốn hướng. Cái mục tiêu Hải đang muốn t́m như không hề tồn tại. Ḿnh bị bệnh hoang tưởng chăng? Hải giật ḿnh sợ hăi. Dạo nầy anh hay mệt mỏi, rồi những cơn ác mộng và hằng trăm tiếng nói xuất hiện trong đầu. Đúng là anh bịnh, bà Thuỷ đă bảo thế. Có thể nào anh đă là người vô dụng? Anh cố trấn tỉnh nhưng một nỗi thất vọng ê chề bản thân ḿnh xâm chiếm toàn bộ ư thức của Hải. Anh cảm nhận được rằng ḿnh đang theo đuổi một điều ǵ đó rất phi lư, rất đáng sợ, nhưng không biết v́ sao và v́ ai. Hải ngồi thụp xuống đám cỏ ướt và ngay lúc ấy anh nghe tiếng chuông điện thoại giục giả liên hồi...


KIM HÀI.

 

art2all. net