L Văn Trung

 

 

 

BI KHC
 

L một xu chuỗi gồm nhiều bi thơ ngắn được đnh số ngẫu nhin như một bi thơ di. Tc giả khởi viết từ đầu năm 2008 v tạm dừng vo thng 7. 2009 v đy chỉ l bản thảo, n c thể tồn tại hoặc khng tồn tại qua một cơn cuồng đin ging bo của định mệnh khắc nghiệt.

L Văn Trung
Qu nh thng 7 - 2009



1/
Đi khi anh muốn lột trần truồng
đời anh
để tự mnh nhn thấy
tận đy
hư khng
để tự mnh nhn thấy
một chấm sng mong manh
để nhận ra
điều khng thể nhận ra
nếu cn che đậy
ci vỏ ảo tưởng của kiếp người
b nhỏ



2/
Hỡi ơi da thịt của chiều
cht hương sắc cũ cn heo hắt về
 


3/
Xa nhau nhỡ một cu cho
mai sau ta biết tm đu phương người
cht hương đọng lại bn đời
vng phai bng nguyệt tận trời u m
 


4/
Muộn mn trăng ga phụ
lạnh đi bờ sương đm
ướt mềm bng nguyệt nở
chảy trn hồn thanh nin.
 


5/
Nng thắp hai giọt lệ trong đm
tm kiếm tuổi thanh xun trườn qua đồi ngực biếc
dng sữa thơm l n huệ sau cng
chảy trong niềm c đơn
vuốt ve da thịt
ti
kẻ lữ hnh ngang qua nương đồi em
nghe trong gi
một mi hương thao thiết.
 


6/
Lạnh trong sương tiếng dế buồn
thiết tha ro gọi linh hồn cỏ cy
một v sao lặng trong my
cn leo lắt cht vng phai cuối trời
g eo c gy bn đồi
hồn khuya chạm xuống hồn ti lạnh hn.
 


7/
Trn lũng đồi ti
cc em đ ngang qua
nhặt đi hn sỏi vụn
với mối tnh nồng đượm
với tấm lng si m
với đi lời ngưỡng vọng
v
cc em đ
lng qun
lạnh lng
như chưa bao giờ
d trong khoảnh khắc
đ ngang qua lũng đồi ti hiu hắt
mai sau
bn nấm mộ ny
cc em trở lại
dng tn phai tri tim mn mỏi
c thấy chăng linh hồn ti đang nở
mu hoa tạ ơn người
rực rỡ.
 


8/
Đ qua rồi một ma đng
cnh hoa ti trn sa mạc quạnh hiu
vừa nh
đừng nhẫn tm em ơi
hi vội
mặt trời ma xun thầm gọi
pha chn trời.
 


9/
Tnh yu sở hữu nỗi c đơn
bằng tri tim chim thin nga
bay về pha hư v
rực ngời nguồn hủy diệt.
 


10/
Anh sẽ thắp một v sao
pha chn trời ma đng
rọi sng tri tim em
tnh yu sẽ bng chy
một khoảnh khắc
bất tử.
 


11/
Nỗi c đơn đ g vo tri tim nng
nhịp phiền muộn của khc nhạc chiều
ti nở trn bầu ngực em một đa hoa
xưng tụng con đường hố thẳm
sng la.
 


12/
Vẽ nỗi c đơn của nng
bằng mu thịt hiện sinh
đi mắt của chiều
đi mi của bnh minh
đi bầu v của kht vọng
ti vẽ nỗi c đơn của nng
với niềm đam m của con-th-người
chy bỏng.
 


13/
Ti đ kht khao em như kht khao nỗi c đơn vĩnh hằng
ti đ đam m em như đam m niềm đớn đau min viễn
em ở pha v cng
ti tan ha v thỉ v chung
hỡi người con gi đ gh qua ci đời ti
như đi trong nguồn v tận
thắp sng hạnh phc ti
thắp sng khổ đau ti
đốt chy kht khao ti
đốt chy đam m ti
hỡi người con gi đ gh qua đời ti
như chim bao.
 


14/
Hồn ti l bến sng chiều
min man sng vỗ buồn neo cuối bờ
bng người bi quạnh hoang sơ
lời trăm năm c bao giờ phi phai?
 


15/
Con-th-người
MẦU NHIỆM sinh ra con-th-người
trong hang đ rừng su trong nguyn sơ mầm sống
đ ăn đ ngủ đ vuốt ve em trần truồng lng l
đ yu em tnh yu v ng
uống nước suối ăn tri cy rừng
đ yu em tnh yu trong ngần
đ yu em tnh yu hoang d
MẦU NHIỆM sinh ra con-th-người
v đu ăn tri cấm?
 


16/
Hỡi người nữ đ cho ti chim ngưỡng
tc phẩm tuyệt vời của Thượng Đế
những nng Maja khỏa thn
v khe mi của những nng Mona Lisa
ti hồi sinh trong xc hồn cc em
ti đớn đau b trườn qua nguồn hạnh phc
b trườn qua dục vọng tinh khiết
mỗi cc em l một Eva.
 


17/
Thắp sng đm bằng đi mắt
đốt chy tri tim ti
hỡi người con gi đ ngang qua đời ti khoảnh khắc
trn mỗi bước chn em quạnh hiu bn đường
một bng hoa tm ngắt
nở đớn đau từ thơ ti
nở đớn đau từ thin thu bt ngt
linh hồn ti trắng lạnh cuộc tnh sương.
 


18/
Nng m nỗi c đơn trong cuộc hnh hương v định
tm kiếm bn kia hố thẳm
ti thin thu đứng chờ em ở cuối chn trời đớn đau niềm hữu hạn
bi phẫn phận con người
cht tro bụi no đọng lại
khắc khoải khn ngui
trong cuộc hnh hương v định
nỗi c đơn nng
hiu hắt giấc mơ ti.
 


19/
Nng thắp nỗi c đơn ảm đạm ma đng
bằng nh sng lạnh lẽo của đi mắt sương m
bằng nhục cảm t cng hai bầu v run rẩy
khoảnh khắc trăm năm khng thể đắp b kht vọng lao vo vực thẳm
ti thin thu đứng chờ em ở cuối chn trời đớn đau niềm hữu hạn
ở bn ny ranh giới hồ nghi sau cng
con người trần gian bất lực
nng thắp nỗi c đơn ảm đạm ma đng
bằng tnh yu chy kht
khng cng.
 


20/
Ti nghe tiếng những v sao đang thở
những con dế ẩn mnh trong cỏ
gy sương
những đa quỳnh trăn trở
tỏa hương
trong khu vườn ti
đm nhiệm mầu thnh lễ
em trở về từ giấc mơ thin đường
hỡi người con gi đ ngn lần xưng tụng
c-đơn-ti
như lời kinh knh mừng
kỳ diệu.
 


21/
Ti nghe tiếng người khc ngoi nghĩa trang chiều
ngy ti sinh ra ngy em sinh ra
cuộc chia la của lịch sử
cuộc phn ly của loi người
nhn danh hạnh phc ti lớn ln
nhn danh tnh yu em lớn ln để khc tiếp
chiều nay ngoi nghĩa trang
định mệnh cay nghiệt v bi thương nơi đy
khng nơi no khc.
 


22/
Ti chạy trốn v kiếm tm qu hương
như người đn b ngoại tnh
chạy trốn v kiếm tm hạnh phc
tự do cuối cng
vinh danh những thnh tử đạo
tnh yu sau cng
vinh danh những gio điều
anh chạy trốn v kiếm tm
qu hương trn chnh qu hương
như người đn b ngoại tnh
kiếm tm tnh yu đch thực.
 


23/
Nỗi buồn g nhịp phiền muộn vo tri tim ốm o
nng như con chim ma đng ủ mnh trong tổ
tnh yu đi khi chỉ l giấc mơ
trong ci đời nghiệt ng
ti ngang qua đời nng xa lạ
lao xao lời kinh buồn ma đng gi buốt
da thịt nng t cng nỗi thm kht khắc khoải
nỗi thm kht tinh khiết v đớn đau
ti sẽ đặt một đa hồng ln ngực em
gi từ
gi từ
định mệnh của tnh yu l phn ly
v con người đi tm tnh yu trong cuộc phn ly min viễn.
 


24/
Thượng đế đ đnh tro
hạnh phc v khổ đau
bằng nh sng mập mờ của ngn ngữ
chng ta phải tự kiếm tm
trong đm di trần gian
v vọng
v chng ta phải cần đến Người
kẻ đnh tro hạnh phc v khổ đau của chng ta.
 


25/
Ti đ từng yu em như thể khng c g thay thế
v ti cũng đ từng yu những người con gi khc
đ g vo nỗi buồn ti
trong khoảnh khắc
những kht vọng ở pha chn trời xa.
 


26/
Khổ đau của con người
đ được định trước
cn hạnh phc hắn phải tự kiếm tm
đ l qui luật khắc nghiệt tất yếu
tồn tại mun đời
con người oằn vai với cy thnh gi
trong cuộc hnh hương về thnh địa xa xi
khng bao giờ tới được
cho đến một ngy
sức tn lực kiệt
con người nằm xuống
cy thnh gi vẫn đ nặng trn mồ.
 


27/
Ti đ yu người trong từng sợi mu
hối hả thổn thức chảy suốt nguồn đam m
ti cũng đ yu người trong ruồng rẫy
phụ bạc như giọt rượu cay nồng chy bỏng
xin hy ngợi ca tnh yu
trong cả niềm đớn đau v hoan lạc
trong cả sự tinh khiết v tục lụy
ngợi ca linh hồn v thn xc
tnh yu duy vật
tnh yu hiện sinh
tnh yu thần thnh
con đường no cũng sẽ
đưa ta về
ci c đơn vĩnh hằng
của kiếp người.

29/
Ti đ từng say m em hỡi c gi du mục của thảo nguyn xanh
v ngựa lướt mềm trn cỏ nhẹ như cơn mơ
đi mng em chắc nịch v ngực nở căng trn
mi như sp ong ngọt lịm v thơm
em l thin nhin l bầu trời
em l TỰ DO
l nỗi thm kht của ti (*)

(*) xin nghing mnh trước Marxim Gorki.
 


30/
Anh nằm nghe nhịp chiều xanh hiu hắt
những con đường phai dấu lng qun xưa
bao kht vọng lặng chm trong k ức
một đời anh cn lại thng năm thừa.
 


31/
Em qua để lại bn đường
Cht hương phấn nhạt dặm trường phi pha
Buồn như tnh kẻ khng nh
Giọt sương ti lạnh mu hoa chớm tn.
 


32/
Cc em hỡi những ma xao xuyến cũ
những con đường run rẩy bng thanh nin
những mi hương tinh khiết rợn mi tnh
những đắm đuối tan trong từng sợi mu
đ tận hiến đm cuồng đin ging bo
của mối tnh hừng hực lửa si m
của nghn cơn nghe da thịt gọi về
đ bỏng chy cả linh hồn thn xc
đ chết đuối trăm bến bờ hoan lạc
cc em l thnh nữ của đm thing
cc em l kht vọng sng lung linh
đ cuốn xoy đ nhấn chm su thẳm
vt ln cao ln mun trng v tận
i cc em đ từng trận từng cơn
đ từng phen gh siết mảnh linh hồn
ti vĩnh cửu giữa trần gian nhỏ b
ti ct bụi giữa lng em bừng nở
pht m cuồng ti lạc giữa rừng hương
pht m cuồng hồn lạnh buốt trăng sương
cc em đ v nhau về giữa ci
cc em đ v nhau m ro gọi
để chiều nay ngồi đợi những ma xưa
linh hồn ti tan xuống lũng sương mờ
cc em mi như những chm my nổi
ti rướn dậy hồn ti khng vi tới
dưới khe buồn ray rứt một dng đau
o thanh xun xanh đỏ những gam mu
sớm phai nhạt giữa nguồn n i cũ
cc em hỡi mắt mi tnh thiếu nữ
gởi bn trời hun ht mộng chiều xanh
cht hương đời thao thức tuổi thin thanh
của thn xc mun ngn đm tận hiến.
đu những sng những thuyền những bờ những bến
cc em cn sầu đợi ci trăm năm
cc em cn di mộng ci xa xăm
chốn heo hắt v sao ti vĩnh cửu.
 


33/
Sẽ chẳng cn g chẳng cn g
giấc mơ của nng mu khi xm
thượng đế đ đnh tro một cnh hoa
ngy ti đặt ln ngực em
nụ hn mặn v ho hức
niềm tuyệt vọng vẩn đục
tri tim pha l của nng
mu hoa đỏ rực như mu mu
chẳng cn g
chẳng cn g
vết xước trn da thịt cuộc đời nng
l dấu tch
của một kht vọng
đ tắt.
 


34/
Hỡi người con gi đ đến như chim bao
tnh yu em l một mặc khải
của hư v
của ảo ảnh
đ hiển thnh khổ đau ti
vinh danh đấng v cng
vinh danh nguồn hủy diệt
vinh danh ct bụi vĩnh hằng
i tnh yu
l một mặc khải
của hư v.
 


35/
Anh thường nhẫm tnh thời gian mnh đ sống
bằng những vết tch bo ging
qut ngang những ảo vọng
trn thn-thể-tnh-yu-đng-đinh-vo-cy-thnh-gi
em
người nữ tu với chiếc o dng bọc kn
tri tim nhỏ b bao giờ cũng thổn thức thầm
kn v cam đnh
Cha khng phải của anh khng phải của em
Cha đ gi nua từ khi mới ging sinh
Cha khng biết thn-thể-tnh-yu-trn-cy-thnh-gi
Cha khng biết tri-tim-nhỏ-b-bọc-trong-chiếc-o-dng
chỉ c chng ta nhẫm tnh thời gian đ sống
bằng những vết tch bo ging
d đớn đau
nhưng đẹp v cng.
 


36/
Trn những con đường ti đ đi qua bến bờ phiền muộn của cc em
con tu khng c sn ga cuối
ti hnh hương về pha hư v
đường chn trời chỉ l giả định
chng ta ảo tưởng về một hiện hữu
nn khi vng tay cc em nu giữ
v nước mắt lm ấm cơn mưa ma đng
ci tu ti vẫn h
dữ dội
ro gọi cuộc ra đi khng cng.
 


37/
Trn những triền đ ni rừng phương đng
nng như con sơn dương ma giao phối
tỏa một ln hương quyến dụ
ti đi kht như đứa trẻ thm b
ngực trần em nở một đa hồng.
 


38/
Em l bch em l nga
em l nguyệt từ ngy xa trở về
trăm năm huyệt mộ tn phai
dấu trầm hương lạnh sầu lay hồn người
che gim kn mộ đời ti
hỡi lng thiếu nữ gc trời thanh xun
em l nhụy em l hương
em l ngọc l tuyết sương lệ hồng
l trăng sao ci v cng
về đy mở hội dưới lng mộ su
ti đang tụng nhịp kinh sầu
gọi tnh thin cổ gởi vo thin thu.
 


39/
Ba mươi năm những nổi chm du bể
linh hồn anh như một khối m sương
dng sng cũ chia mun ngn nhnh rẽ
giữa nhn gian lm khch lạ bn đường.
 


40/
Như trụ đn ma đng
hắt bng đời quạnh vắng
mẹ ru lời dng sng
buồn như hồn tịch lặng
tu khuya ga lạnh lng
em ru tnh qun lng
cn ai chờ nhau khng
trong ci người ly tn.
 


41/
Sao em khng h hẹn ti
ma xun vừa ht bn đồi thu xưa
linh hồn ti những sợi mưa
vừa se se lạnh vừa lưa thưa buồn
trăm năm giữa ci v cng
xin ru em ngủ trong hồn cỏ cy
sao em khng hẹn h ai
ti lm con dế gy hoi tnh xa
ti ru em kể như l
ru đời ti nhẹ tri qua bi chiều
ru tnh du dặt chim bao
ru ngn năm chn tri sầu ơi.
 


42/
Như con chim g kiến
anh g vo tri tim mnh
nỗi lặng yn ở đấy
tưởng chừng ngủ qun
những bi khc
v những số phận
nghiệt ng
của một thời
của những bất chợt
của những phn ly
v những mong manh đời người
như con chim g kiến
anh g vo tri tim mnh
chứng giải từng định mệnh
bằng mu của ngn ngữ
trong tri tim người thi sĩ

(tặng THT với Di Sản Văn Chương Miền Nam)
 


43/
Bng tối trải di những u lo v phiền muộn
hơn ba mươi năm rồi cn g
con vạc ăn sương về ngang khu vườn
rớt một tiếng ku
bi uất
anh nghe từ pha rừng xa
tiếng lao xao của những oan hồn
tiếng rền rĩ của những con suối cạn
tiếng rt của cơn gi buốt trn ngọn cy kh
v quanh đy
lạnh lẽo tiếng cn trng khuất dưới bng tối
hơn ba mươi năm rồi cn g
khng bước ra khỏi vng trn ranh giới bao quanh
anh ngồi trong ngi nh v hnh
cai ngục l những hồ nghi
những đố kỵ
những hận th
anh l bước chn nặng nề cm gng
t nhức bn tay tri buộc
ht thở kh độc
buồn nn
anh buồn nn những học thuyết
hơn ba mươi năm rồi cn g
mu xương cạn kiệt
linh hồn anh như sợi tc em
vừa rụng xuống
bn đời
bạc trắng.
 


44/
Cuộc sống bao giờ cũng chỉ l những giả định
anh v em bao giờ cũng chỉ l những hnh như
v cứ thế khng c g r rng
v hnh như đ l tnh yu
tất cả khng sờ m được
tất cả c thể đ bắt đầu
cũng c thể đ kết thc
của những hoan ca v những bi khc
hội ngộ v phn ly
đan xen vo nhau ha lẫn vo nhau
chng ta đ khc ln đi khi khng v một nỗi đau
v cười ln khng v một niềm vui
chng ta vừa lẫn trốn vừa kiếm tm
chng ta lẫn trốn ci hnh như đang c
v kiếm tm ci hnh như đ mất
chng ta tm ci hnh như c thật
trong mớ bng bong ci hnh như khng thật.
 


45/
Ngy xa ngy đ xa rồi
lng ti my trắng cuối trời cn bay
em giờ bi vắng sng di
tnh trăm năm c rt đầy ly khng?
my ti một ci bềnh bồng
ngn năm bạc trắng mấy dng bể du
tấm lng em c xưa sau
xin đem tc bạc tạ mu thanh xun (*)

(*) thơ Nguyễn Tịnh Đng
 


46/
Cht buồn vui một thuở yu người
ti gom từng giọt lệ tn phai
v từng sợi tc tn phai cũ
như l mu xưa rụng cuối ngy.
 


47/
Mười năm
rồi hai mươi năm
tấm lng thin cổ lạnh căm cổ thnh
đu hiu cỏ a mộ vng
hồn oan ai
bụi tro tn
về đu?

QT. 1990
 


48/
Ta n lệ nhau từ hơi thở
những tri buộc khng mu
từ đ
ta l ci ngục chnh mnh
kẻ ku đi tự do
ta l cai ngục của nhau
kẻ nhn danh cng l.
 


49/
Ti sẽ đọc một bi thơ ngợi ca nng
như tn đồ ngợi ca thnh nữ
nng l gi lướt qua triền vực xanh
nng l my phả ln đồi ngực biếc
nng rung chung đm nguyệt rằm hương sắc
ti sẽ đọc một bi thơ ngợi ca nng
kẻ ăn my đi kht
uống no n dng sữa ngọc ng tinh khiết
từ đi bầu v thin nhin
triền ngực trầm hoa tuyết
ti sẽ nở trong hồn em một đa hồng
rực ngời nguồn đam m bất tuyệt.
 


50/
Hẹn mười năm
chờ mười năm
phương ti giờ cũng m tăm
ci người?
l mun vạn dặm trng khơi
ti tm ti
ti tm người
về đu?
hẹn nghn xưa
chờ nghn sau
lạc nhau từ thuở lạnh mu tử sinh
đu hiu mấy nhnh lục bnh
dng xui dng ngược lnh đnh phận người.
 


51/
Nng chạm vo nỗi c đơn ti
bằng hơi thở nguồn đam m thuần khiết
mi hương của đm
ti khng nhn thấy nng
vừa nở trong bng tối
một đa hoa
nng chạm vo giấc mơ ti
bằng da thịt trầm hương
tỏa vo hồn ti
nhẹ như sương v mượt m như lụa
nỗi c đơn ti rạng ngời
như đốm lửa
pha chn tri
ma đng.
 


52/
Khng l gi khng l sương
m em quấn qut dặm trường tnh ti
ti nghe lạnh ngắt mi người
ti nghe ướt tc rối bời chiều đng
khng l biển khng l sng
m sao con sng bềnh bồng thuyền ti
v như rất nhẹ nhng tri
đưa ti vo ci đất trời v bin.
 


53/
Trong những giấc mơ của mnh
ti thường gặp
ti lang thang trong khu vườn chim bao
giương sng bắn vo tri tim mnh
v hồn ti vỡ nt
em
người ga phụ sau cng trn mặt đất
đặt ln nấm mồ ti
đi dng nước mắt
trong giấc mơ của mnh
ti chỉ nghe
thơ ti
bật khc.
 


54/
Trong giấc mơ của mnh
ti đối diện ti
nhn r khun mặt mnh
khng buồn khng vui
hm qua c một người tự st
nơi đy
chỗ ti đang ngồi
chỉ c chim rừng v những con sc nu
đ hiểu v đu chng ta lần lượt chết
chỉ c suối rừng v gi ngn
đ hiểu v đu chng ta hủy diệt
hỡi ơi trong những giấc mơ của mnh
ti vẫn cn bị m ảnh những học thuyết
ti nn mữa
ti thổ huyết
hm qua c một người tự st
nơi đy
chỗ ti đang ngồi
hay l ti đ chết?
em
người ga phụ sau cng trn mặt đất
rắc những cnh hoa tn phai
ht ln tiếng khc
về cuộc phn ly của loi người
i ngn năm thơ ti
cũng chỉ l
những dng nước mắt.
 


55/
Hằng ngy ti đi ngang những nghĩa địa sống
giữa những ngi mộ chọc trời
những thy người di động
v những gio đường chết
người ta khng đốt nhang quanh những nấm mồ
người ta vẽ ln đ niềm bi uất v nỗi sợ hi
người ta khng qung thy người bằng vải liệm
người ta đắp ln đ nỗi nghi ngờ v chia ly
những con quạ đang cầu kinh
trong bữa tiệc ma của loi người
thay v rung chung bo tử
những con c ku ln ai on trn thp chung
đm tang ngang dọc những con đường
người ta tiễn đưa nhau lần cuối
khng c tiếng khc
khng c nước mắt
chỉ nghe tiếng r kinh hong
của hng ngn thin thạch chạm vo nhau
(điềm bo một sự hủy diệt
như lời tin tri về ngy tận thế)
Em
người ga phụ sau cng trn mặt đất
vng hoa mu trn ngực
tay lần chuổi kết bằng những đốt xương
đọc phc m mới
ni về tội c v sự trừng phạt.
 


56/
Rồi em cạn giọt rượu người
o vng thu sắc hương đời phi phai
lng hoang vu lạnh đm di
c nghe thương tiếc bng ngy tri qua
c nghe lng nhẹ xt xa
tnh trăm năm thong như l my bay.
 


57/
Ti soi ti dưới đy hồ
khng thấy ti
chỉ thấy mờ mịt sương
ti tm ti
vạn nẻo đường
khng gặp ti
gặp tượng buồn trăm năm
bi khuya lạnh một chỗ nằm
nghe lao xao tiếng đời thăm thẳm về
ti nghe ti giữa cơn m
vực đời ti đ cận kề tử sinh.
 


58/
Mặt trời ma đng cn ngủ trong sương
ly caf đọng những giọt buồn đm qua
như giọt mu thẫm đen
trn vết xước nỗi c đơn nng
nỗi c đơn nguyn thể
như đa hoa dại bn triền ni
chớ c đnh thức nng
(ti sẽ thắp cho em một ngọn nến)
Gi đang rung chung trn những ngọn thng
Chớ c đnh thức nng
Bi thnh thi ti sẽ đọc trong chim bao nng
Xưng tụng nỗi c đơn nguyn thể
nng như một huyễn tượng
(ti sẽ đặt ln bệ linh hồn thnh thể nng)
kẻ c đơn cuồng tn
quỳ bn thnh tượng nng
như gio đồ
trong gio đường
ảo tượng.
 


59/
Bởi khi viết l khi anh đang thở
từng nhịp buồn rụng xuống nỗi c đơn
từng con chữ l từng cơn nức nở
như chiều tan sầu chạm buốt linh hồn

thơ l mu chảy kh từng trang giấy
l thịt da mn rục với trăm năm
l bng của ngy đi khng trở lại
l tnh anh trong mộ tối yn nằm

thơ l ngọc kết tinh mun giọt lệ
l hồn sương về giữa nguyệt hao gầy
l ro gọi cuối phương người quạnh quẽ
nơi em cn m mộng đuối hai tay

thơ l đa-bi-thương vừa kết nụ
l sắc hương vời vợi ci chim bao
l kht vọng vượt mun trng sinh tử
l nghn đm thổn thức dưới trăng sao

nn anh viết l anh đang sống với
pht rợn ngời bn vực thẳm thương đau
bởi khi viết l anh đang ro gọi
một mu xanh vng a tự phương no.
 


60/
i cc em những con su con kiến
những cơn buồn lẫn lộn những cơn vui
ti sống giữa trần gian trn du biển
cc em l cơn mộng chy khn ngui

ta đu c mời nhau đi giọt rượu
m hồn say như l rụng bn chiều
ta đu c vi nhau trong kht đi
m tnh run như bng đổ lưng đo

i cc em những con chim con chc
nhảy tung tăng trn vực thẳm hồn ti
ti sống giữa trần gian buồn muốn khc
cc em l khăn lụa ấm mu mi

ta đu c hẹn thề khng chờ đợi
m sợi buồn đ bạc đến trăm năm
ta đu c bn mộ đời ro gọi
m tnh đau như nguyệt nở đm rằm

ti lầm lũi một mnh trn mặt đất
cc em l my trắng l m sương
ti về giữa trần gian trn tiếng ht
lời ngậm ngi xanh biếc ngọc-đau-thương.
 


61/
Ti thường mở cửa phng giam mnh lc ba giờ sng
bước ra ngoi mn đm
đầy sương
khng biết những giọt sương ny
tự phương no tới
đậu trn tc ti
lạnh lẽo
ti đi ngược chiều cơn gi
gi thổi về đu?
ti đi về đu?
sao em khng ni dm ti
gi tự phương no tới
m thổi qua hồn ti
u hoi
lt nữa đy ti sẽ về lại phng giam mnh đng cửa
những giọt sương bn ngoi
bay theo gi
về đu
giữa ci nhn gian muộn phiền
 


62/
Một mnh ti ở lại nơi ny
phương người trăm ci bềnh bồng my
bng ti chm bng trăng bn ni
v ni chm trong bng nguyệt gầy.
 

 

63/
Khi tnh yu l hơi thở của nguồn tuyệt vọng
anh v em l ho quang của sự đam m
đ l nh sng rọi vo nỗi c đơn
soi tm một thứ hạnh phc chm khuất trong khổ đau.
 


64/
Trong chiếc o bạc mu của nguồn đam m
anh vẫn nghe hơi thở em len qua triền ngực ấm
nụ hn sau cng mang vị mặn của hạt muối nung dưới lửa
tnh yu by giờ khng phải ma xun
khng nắng ấm ma h
khng hiu hắt ma thu ảm đạm ma đng
anh v em đang ở dưới vực thẳm
vĩnh cửu.
 


65/
Người lữ hnh
qua sa mạc đời ti
chy kht những ước vọng kiếm tm
hoa xương rồng một sớm
nở rực hồn ct ti
lấp lnh.
 


66/
Hồn ti giọt lệ rụng trn mi người.
 


67/
Bn dưới vực thẳm vĩnh cửu
em hiện nguyn hnh c gi mười lăm tuổi
đi mắt đen đi mi đỏ v hai nm v hồng
linh hồn thể xc em l một giọt sương
lấp lnh mặt trời ti rực ngời lửa chy
hỡi c gi một trăm năm xưa
một ngn năm xưa
một triệu năm xưa
em cn nguyn đy trong ti đa hồng rỉ mu.
 


68/
L kh như thể khng đnh
Nu cơn mưa ho ngy xanh xuống chiều.
 

 

69/
Em ạ em lm sao hiểu được
ti l my mun vạn kiếp l my
đời my sẽ tri tan vo trong gi
chm trong sương v đắm giữa rừng cy
em đứng giữa đồi cao nhn my trắng
my trong em my trong mắt trong hồn
my chảy xuống v my chm trong tc
my trườn qua ngực biếc buổi tnh xun
em đứng giữa vườn my m chợt khc
my trọn đời tan cuối ci trời khng.
 


70/
Cho ti vui với! Cuộc đời!
hồn ti mở cửa gọi người trần gian
cho ti tnh i m hoan
mu ti đỏ thắm chảy trn nguồn thơ
cho ti mi mắt dại khờ
vườn ti nắng hạn đ kh chy lng
cho ti một cht son hồng
một cht hương một cht nồng nn say
cho ti vui với! Một ngy!
trăm năm ti trọn đm di bo ging
rồi trong suốt cuộc tnh buồn
ti xin tạ hết tấm lng cỏ cy
bốn phương bi rộng sng di
đời vui c vẹn một ngy khng em?
 


71/
Ny em, cho ti xin cht lửa
từ đi mi đỏ rực đam m
từ bầu v căng trn kht vọng
từ vng tay gh siết đm cuồng

ti sẽ chy trn thịt da em
sẽ tn rụi trn mu xương em
sẽ chết như mặt trời ma đng
trn hồn xc em
i thnh nữ đồng trinh
la lồ đm hủy diệt

hy cho ti xin cht lửa
từ m vọng trong niềm kht đi
của em
hy cho ti xin cht lửa
từ ngn năm đ ha thạch trong mồ
thắp cho ti ngọn đuốc giữa hư v
ti sẽ bừng nở trn ngực em
một mu hoa lửa
rọi sng trong ti
đi mắt ngời thnh dục

đừng bỏ ti một mnh bn bờ vực
cuộc sống
hỡi người đn b đ hiển thnh
sau một đm
ti tn rụi trn thịt da em.
 


72/
Hy khc
d một lần
cho cuộc đời ny
cho cuộc tnh ny
cho ti
v cho em
nước mắt sẽ chảy vo
mạch mu của nỗi khổ đau
của niềm kht vọng
của hạnh phc bị chm khuất
nước mắt sẽ chảy vo
từng thớ thịt của nỗi đam m
từng tế bo của niềm bi uất
từng hơi thở của nỗi bất hạnh
nước mắt sẽ chảy vo
giữa tri tim chng ta
đang từng nhịp đập
mn mỏi
đang từng nhịp vỗ
muộn phiền
hy khc ln em ơi
nước mắt l dng suối chảy qua đời ta
từ nguồn cội c đơn
khi chng ta chỉ l hai hạt bụi
 


73/
Ba mươi năm sống bn người
những hn hoan cũ những ngậm ngi xưa
xin đem tạc tượng vo thơ
gởi trăm năm lại bn bờ tử sinh

ba mươi năm những gập ghềnh
dẫu su nặng dẫu lng qun cũng đnh
ti về giữa bi bờ xanh
chp thơ vi diệu tạ tnh thin thu

ba mươi năm những mịt m
những vy hm những ngục t trần gian
gởi xương mu lại bn ngn
ti về như kẻ quy hng oan khin

ba mươi năm ti v em
đ cho đ nhận đ đền tạ ơn
phn ly l lẽ vung trn
ra đi l cuộc quay vng tử sinh.
 


74/
Ti chợt nghe bn vực đời buồn b
một cnh hoa sầu rụng bng em về
i c phải Nguyệt của rừng thu cũ
một đm tnh chợt thức giữa cơn m.

 

L Văn Trung

 

 

 

art2all.net