L Văn Trung

 

 

CU THƠ CN A MI HƯƠNG CŨ
 

 


Rồi một chiều em ngồi lại bn thơ
Cu thơ a như lng em thiếu phụ
Ti gi niềm đau trong từng nỗi nhớ
Cu thơ vng, vng a một ma đng

Em nhặt cu thơ, ci xuống, ngập ngừng
Dng lệ biếc ướt nhe mu năm thng
Đi tay nhỏ m trọn niềm hoang vắng
Từng ma phai nối tiếp những tn phai

Ti vẽ ln my đi mắt a sương mờ
Trải hiu hắt ln từng đm chờ đợi
Nỗi chờ đợi l đợi chờ sương khi
Em xa m trong suốt ci lng qun

Rồi một chiều em tm lại đời em
Đưa tay nhặt cht tn phai kỷ niệm
Lng chợt nhớ nắng chiều xưa vng thắm
L chiều xưa vng thắm một hồn thu

L hồn ti trn lối cũ tn ru
Lng chy kht những chiều sương ảo mộng
Lng chy kht thuở tnh phơi o mỏng
Uống nỗi hoang vu hun ht mắt thu chiều

i gi nghn xưa lạnh suốt ci tịch liu
Cu thơ a tiếc thương mi hương cũ
Xin nhặt ln em cho nồng nỗi nhớ
Cho lệ ngời lng lnh gọi đời nhau.


L Văn Trung

 

 

art2all.net