L Văn Trung

 

 

TA ĐAU LNG NHẬN RA HẮN L AI
 



Đừng bao giờ yu những đứa lm thơ
Cng khng thể kết nghĩa tnh chồng vợ
Ci ngữ ấy ta đ từng ngửi thấy
Thơ văn chi cơm o c ra g
Th em qun quch mẹ tiếng thị phi
Bỏ mặc hắn xc xơ cng số phận
Ni thi sĩ hắn khng hề on hận
Chỉ m thầm nhận lấy ci đau thương
Chỉ lặng cm uống hết chn đoạn trường

Nn đnh c nhẫn tm m phụ rẫy
D thin cổ trước sau g cũng vậy
Bởi v em, ơn Cha! Đ sinh ra
Vốn l em, em cũng l đn b
Sống khng thể thiếu lụa l gấm vc
M những đứa lm thơ
Cứ chuyện trời chuyện đất
Chuyện trăng sao nng cạn vơi đầy
Chuyện biển du mờ mịt đng ty
Cứ đuổi mi theo những điều khng thật
Những ci thế gian cho l trật lất
Hắn muộn phiền trăn trở mấy mươi năm
Hắn ho kh xơ xc đời tằm
Cố ko mi những sợi tnh ph phiếm
Hắn quanh quẩn trong những vng tm kiếm
Ci con người tăm tối giữa v minh

Hắn băng qua sa mạc đời mnh
Ct bỏng chy - lửa nhn tnh thiu đốt
Th em hỡi s g đu thn xc
Của một người lạc lng giữa đời em
Của một người lạc lng giữa trần gian
Chuyện cơm o đ ba chm bảy nổi
Thơ với rượu một ci sầu vời vợi
Thượng đế đnh qun c một linh hồn
Thượng đế đnh tm khp cửa thin đường
Hắn ngồi giữa đất trời cười ứa lệ
i ngn năm chưa hết vng du bể
Năm mươi năm th như một st na
S g đu khng! C một qu nh
Chốn phải đến l nơi khng c thực
Ci qu nhất l ci vừa vụt mất
Để một đời đau đu một đời thơ

Chốn phải về m mịt giữa hư v
Hắn nhận hết bi thương cng số phận
Tri tim hắn đ đnh l vỡ rạn
Vẫn nghn đời yu qu ci nhn gian
Vẫn nghn đời đu h dễ em qun
D trọn kiếp tri trong vng hệ lụy
D trọn kiếp đ kh mn xương tủy

Hắn l ai m đau đu một đời thơ
D em nhẫn tm qun mất nẻo về
Hắn vẫn đứng nhn dng sng nước chảy
Giọt nước mắt rơi buồn em c thấy

Ta bỗng đau lng nhận ra hắn l ai.
 


L văn Trung

 

 

art2all.net