nguyễn thị lin tm

 

 

ĐM DẠ LAN

Người đn b cứa mnh vo đm.
Đm bật ra tiếng thở di. Trống vắng.
Con thạch sng tặc lưỡi sầu đm
Người đn b nhớ thương một thời hoa phấn

Căn phng vẫn ngọt ngo mi dạ lan
Gi thu vẫn mơn man la vo khe cửa
Người đn b giấu tri tim hừng hực lửa
Mơ hoi một nh trăng di

Người đi. Hoa tn. Vẫn cứ mi đi.
Đm, chỉ c nh trăng khi mờ, khi tỏ.
Người đn b thả hồn theo nh trăng về nơi cuối phố
Nơi c một người. Ngy xưa!

Nguyễn Thị Lin Tm

 

~~o))((o~~

 

 

NHẬT NGUYỆT V TNH

Người đn b bi sợi thời gian
Những sợi tc phai mu,
                          lọt qua kẻ tay,
                               rơi đầy trn gối
Đm qua đi, vi trong tc rối
Thời gian ơi; sao nng nổi, thật th?

Người đn b bi sợi thời gian
Bằng những ngn tay ho gầy lười biếng
Những sợi tc phai mu giật mnh ln tiếng:
Nhật nguyệt ơi! Sao rong ruổi v tnh?

Nguyễn Thị Lin Tm


 

art2all.net