nguyễn thị lin tm

 

 

LẠC NẺO VƯỜN XUN

Xăm xăm
băng lối
vườn xun
Đm về thao thức
bng khung ci lng
Mong manh
một phm
tơ đồng
Chạm vo gối chiếc,
bn song mơ mng

 

 

NGƯỜI NGỌC TI HOA

Vẩy bt đề bi thơ trn quạt
Gieo lm chi,
rắc lm chi cho đến tận by giờ!
Tố Như tiếc ngọc ngẩn ngơ
Đm vng kiu hnh
giấc mơ gặp nng

Bi ai ro rắc một cung đn
Hạt mưa xun rớt ...
phũ phng mưa xun
Họa tranh một bức phong trần
Cờ tin lệch nước,
thi nhn lệ sầu!


 

VẦN THƠ GỬI ĐẠM TIN

Tay tin thảo một vần thơ
Gửi người đu đ vật vờ khi hương
Anh linh nắm đất bn đường
Nhỏ nhoi, hiu quạnh, buồn vương vấn Kiều

Xt cho thn gi mỹ miều
Cung thương no nuột, sớm chiều đn ca
Sng tnh khe mắt thu ba
Bao người đưa đn lượt l chiếu chăn

Thương ai trt bẻ vầng trăng
Đm di lắm nỗi i n chn chường
Ti hoa, tai họa kh lường
Rụng rời vc ngọc, v thường nẻo my

 

 

KIM TRỌNG BN HIN LM THY

Mượt m
ngọn cỏ bn thềm
La đ cơn mộng
thu đm Lam Kiều
Hải đường cng ngắm cng yu
Hng hin Lm Thy nhuốm chiều vng say


Hương đưa
thoang thoảng đu đy
Kim thoa sao lại
mắc ngay cnh đo?
Vấn vương tơ tưởng ra vo
Tnh trong như đ xuyến xao ta rồi!


ng Tơ, b Nguyệt
quyện đi
Chỉ đo, l thắm
bồi hồi chiều Xun
Trong veo, một mảnh trăng ngần
Bung thuyền neo bến được chăng, hỡi Kiều?



NỖI LNG ĐẠM TIN

Trăm năm
một kiếp con người
Vui, buồn, yu, ght, khc cười, trả vay
Trần gian sống gửi l đy
Chết về ct bụi, ngy ngy phiu linh

Trăm năm,
mn mỏi một mnh
No ai c hiểu tm tnh của ta?
Một đời chm nổi phong ba
Hại thay thc xuống lm ma khng chồng (*)

Sao ngy
cứ mi ngy Đng?
Để ta lạnh lẽo ci lng ca nhi
Sao người cứ đến rồi đi?
Để ta v v sầu bi một mnh

Đau lng!
quay quắt với tnh
Một mnh đối bng, đối hnh một ta
Dẫu rằng tn một kiếp hoa
Mong sao Kim, Thy đậm đ lửa hương


(*) Cu thơ trong Truyện Kiều

Nguyễn Thị Lin Tm

 

art2all.net