nguyễn thị lin tm

 

 

 

LỜI RU BUỒN CỦA MẸ
 

Trưa h tiếng vng đưa

Lời ru buồn như lời mẹ khc!
Ầu ơ! Nui con biết mấy cho vừa.

Hai mươi năm rồi mẹ đ nui con
Trong hnh hi con c lời ru mặn cht
C nước mắt v lộn cơm
C cả một ci lng tan nt?
Con ơi! sao lại thế ny

Con cười như người ta khc
Con đi như lm xiếc trn dy
Con m mẹ như khng muốn m chặt tay
Khiến lng mẹ đy tan tc
Chỉ v những mảng mu da cam qui c
Đ bủa vy, phủ chụp xuống đời con

Khi cha ra đi, tuổi mẹ hy cn son
V thương con nn mẹ đnh ở vậy
Đau đớn lng khi cht mnh khăn tang ngy ấy
Trn đầu con v đời mẹ dại khờ


Xa cha lng mẹ ho hon
Tưởng rằng con được vung trn như ai
Tảo tần khuya sớm hm mai
Mong con khn lớn snh vai cng người

C ngờ đu đ hai mươi năm rồi
Vẫn lời ru buồn bn cnh vng
Vẫn khng ai đn mẹ về sau cnh cổng
Vẫn l con kh quắt dại khờ.

Yu con biết mấy cho vừa
D con sống kiếp đời thừa lắt lay
Mặc người xt mướn thương vay
Con l con mẹ ngy ngy mẹ ru.

Nguyễn Thị Lin Tm


 

art2all.net