nguyễn thị liên tâm

 

 

 

 

LỐI VỀ BẾN TRĂNG


Ngoái nh́n
tơ nhện giăng giăng
Treo chùng chái bếp,
nhọc nhằn mái quê
Ánh trăng mờ tỏ lối về
Đường xưa quạnh quẽ, bốn bề nhặt thưa

Cơn mê
gọi những cơn mưa.
Then cài cửa đóng,
thiếu - thừa; tỉnh - say
Người xưa cợt bóng đùa mây
Cḥng chành năm tháng,
ngật ngầy… bến xưa.

 

 

Nguyễn Thị Liên Tâm


CÁNH RÊU SẦU



Đom đóm lập loè bay trong đêm thâu
Trăng buồn ngủ
trốn vào bóng tối
Em chết ngạt trong thở than già cỗi
Đắp chăn bông
không đủ ấm đêm dài


Cánh rêu sầu, bạc phếch Giêng Hai
Mùa chạy ngược,
em tím bầm nỗi nhớ
Đêm tao tác, rụng đầy hoa tim vỡ
Ai đă vỡ trong em
từ độ trăng gầy?

 

art2all.net