nguyễn thị liên tâm

 

 

RANH GIỚI

 

          Hương sen cứ phảng phất. Loang loáng hồng, loang loáng trắng, Những giọt nước trong suốt cứ nhảy múa trên những chiếc lá sen xanh. Mơ hồ, có tiếng của vị chủ tịch Hội đồng chấm thi ngành Sinh học vang vang bên tai:

- “Xin chúc mừng học viên Cao Trầm Thủ đă bảo vệ thành công luận văn Cao học với số điểm 9.6, đạt loại xuất sắc”.

Trong ánh nắng lấp lóa đầy ảo giác, tôi như thấy cả hội trường vỗ tay rào rào, mọi người ùa lên vây kín tôi, nhiều bó hoa được đặt vào tay tôi. Tôi bơi trong không khí ngột ngụa. Có vật ǵ nhơn nhớt vừa len qua cổ, nhồn nhột. Tôi choàng mở mắt. Một con rắn nước đen nhẻm vừa trôi qua.

Tôi lại mơ mơ hồ hồ nghe vị thầy đáng kính nói:

- “Những mẫu phiêu sinh mà anh sưu tập từ nguồn nước ở Bàu Trắng thật đáng quư. Tôi nghĩ rằng không một ao hồ nào trên nước ta có hệ phiêu sinh đa dạng và khác lạ như thế. Xin cảm ơn tinh thần nghiên cứu, khám phá để phục vụ cho khoa học của anh”.

Nhưng ô ḱa, những lọ đựng phiêu sinh đang lều bều, lạnh lùng trôi trước mắt tôi. Tôi quư chúng lắm, tôi mất ăn mất ngủ v́ chúng kia mà. Mặc, chúng vẫn bơi len lỏi vào những chiếc lá sen xanh mườn mượt đang giăng đầy trên mặt nước. Chúng ngả nghiêng, nhảy nhót, vuột xa khỏi bàn tay tôi, lờ lờ lững lững trôi ra xa.
 

*******

Một đám mây thật lớn lướt qua tôi. Bầu trời tắt nắng. Mắt tôi tối sầm lại. H́nh như có ánh trăng đêm huyền hoặc. Trăng mờ mờ như phủ sương. Giữa mênh mang bao đồi băi cát trắng ngút ngàn; bàu Ông, bàu Bà nằm kề bên nhau mà muôn đời xa cách bởi một con đường đất ngăn đôi. Tiếng hát véo von của ai đó cất lên. Tiếng cười nói, tiếng đối đáp... du dương. Có cả tiếng sáo trúc réo rắc.Tiếng cuốc xẻng va vào nhau chan chát, thậm thịch như tiếng cồng chiêng lúc đục, lúc thanh. Tôi say trong không khí rộn ràng của những đêm trai làng bàu Ông say mê gái làng bàu Bà nên xuống giúp đào bàu mải miết. Lại c̣n lén vớt sen đem xuống trồng nữa. Tôi nghĩ lan man: “Hèn nào, bàu Bà vừa rộng, vừa sâu, vừa mênh mang sen là sen”. Sen hồng, sen trắng, lá xanh mướt mắt, bàng bàng giăng giăng trên làn nước lạnh trong... Một nụ sen hồng nhô lên ngay trước mũi tôi, ngào ngạt hương. Tôi không dám buông tay ra để ngắt.

 

*********

Mơ hồ, tôi đang chèo cái xỏng nhỏ chở Thảo đi vớt sen trên Bàu. Sen trắng tinh khiết. Thảo bảo thế nhưng vẫn thích tôi vớt thật nhiều sen hồng. Con gái thường thích màu hồng. C̣n tôi th́ thích nh́n đôi g̣ má ửng hồng của Thảo dưới ánh nắng mặt trời. Và tôi quên hết mọi chuyện. Sen hồng nở nhiều quá, đẹp đằm thắm và trang nhă. Là tôi nghĩ thế. Tôi lấy cây sào cố vớt búp sen hồng trước mặt. Chiếc xỏng tṛng trành. Lật nhào. Hé mắt nh́n, sen nhiều quá. Nụ dài, nụ ngắn nhô lên đầy mặt nước. Chân chúng không chạm đất như chân tôi lúc này. Bàu sâu thật. Nhưng không thể cho một giọt nước lọt vào can nhựa. V́ thế mà không thể bỏ tay để vớt sen. Bàn tay tôi đă thít chặt vào miệng can nhức nhối như một định mệnh. Cơ thể mỏi nhừ. Có lúc, nước chao mạnh lấp xấp tới mũi. Nhột quá. Tôi mệt đứt hơi, tai lùng bùng như đầy nước.

Đám phiêu sinh bơi loạn xạ. Dưới kính hiển vi trông chúng kinh khiếp quá: chân đầy lông lá, thân h́nh vằn vện nhiều khúc, mắt thường nh́n không thấy được. Bây giờ, tôi cũng không nh́n thấy. Nhưng tôi yêu chúng và đang khổ sở v́ chúng. Có lẽ chúng đang giễu cợt nh́n tôi mà tôi không hay không biết.

 

*******

Tiếng gào tha thiết của thằng bạn thân vừa gần vừa xa cứ ong ong bên tai:

- “Cố đợi tao, Thủ ơi”.

Những tia nắng lửa tinh quái nhấp nháy trên làn nước loang loáng bạc. Mắt tôi chấp chới, chấp chới... Chói quá. Tôi nhắm nghiền mắt lại. Cơn mệt rủ rê cơn buồn ngủ kéo ập đến. Tôi ráng mở mắt, há miệng ngợm một ngụm nước. Nghe đầy mùi rong rêu. Muốn trào ra ngay. Quẫy chân thật nhẹ để thăm ḍ. Một đống nhầy nhụa quấn riết bên dưới. H́nh như cơ thể lún sâu thêm một chút v́ mũi đă mấp mé làn nước.

Có lẽ đă năm phút... Có lẽ đă mười phút... Có lẽ đă lâu lắm rồi. Nắng rát quá, cháy bỏng da. Nước dưới chân th́ lạnh ngắt. Ngang mặt nước, tầm mắt tôi nh́n thẳng về phía trước. Chiếc xỏng nhỏ ai neo ở đó dập dềnh nh́n lại tôi: một cái chóp đội mũ với nhúm tóc ướt nhẹp và một đôi mắt thất thần đang lều bều trên mặt nước.

 

********

Tôi há miệng để đớp không khí. Vài bọt bong bóng xuất hiện. Mấy lọ phiêu sinh có lúc xuôi đi, có lúc lại duyềnh dàng vây quanh chiếm cả chút không khí mà mũi tôi có được. Bị hất tung xuống bàu là bao nhiêu thứ đồ dùng tôi mang đi phục vụ cho chuyến thực nghiệm t́m thêm mẫu phiêu sinh: máy ảnh, các chai lọ đựng mẫu, nón, can đựng nước… Tay trái ôm chặt cái can nhựa. Tay phải bịt chặt miệng can v́ cái nắp đă văng mất khi cái xỏng lật úp. Từng giây sự sống của tôi bấu víu vào chiếc can nhựa. Nếu nước tràn vào can, tôi sẽ ch́m ngay xuống bàu cùng lũ phiêu sinh. Nhưng chúng th́ sống phiêu linh, c̣n tôi th́ không.

Nhưng sao lúc này, tôi vẫn thấy những bông sen, bông súng thật đẹp. Cái cảm giác thoáng qua thật nhanh như ánh chớp rồi tắt ngấm nhưng nó giúp tôi thanh thản một vài giây. Một làn sóng nhẹ đẩy tới. Nước lại mấp mé vào mũi. Ngộp thở. Khát khô cổ. Tôi há miệng đớp một ngụm nước nữa. Mắt cay xè, chân tay cơ hồ không c̣n cảm giác. Khuôn mặt của ba mẹ, của Thảo lần lượt hiện ra nhoang nhoáng trong ánh nắng gay gắt của mặt trời đứng bóng. Nhắm mắt lại. Nhưng cảm giác cái chết sắp đến khiến tôi mở mắt ra ngay.

 

********

Tiếng mái chèo khua mạnh. Chiếc xỏng lớn xuất hiện cách tôi không xa. Tiếng thằng bạn vang lên mơ hồ. Tôi không c̣n chút sức lực nhưng tôi biết nếu buông tay khỏi cái can nhựa là tôi chết. Là từ giă tất cả những người thân yêu để đi về một thế giới khác mà tôi không thể h́nh dung nổi sẽ ra sao. Chỉ biết chắc chắn rằng thế giới đó không có ba mẹ, không có Thảo và bạn bè Tự nhiên nước mắt tôi ứa ra, mằn mặn.

Thêm một chiếc xỏng nhỏ xuất hiện thật gần chỗ tôi. Người đàn ông định đưa tay ra cho tôi nắm, nhưng rụt lại thật nhanh. Anh ta nói:

- “Anh cố chịu đựng chờ dây ném tới, v́ nếu tôi đưa tay ra cho anh nắm th́ xỏng sẽ lật ngay”.

Tiếng thằng bạn văng vẳng đâu đây:

- “Cố ôm chặt can, chừng nào tao quăng dây đến gần mới thả nghe, Thủ ơi”.

 

Nước cứ lao chao, lấp xấp. Chiếc xỏng nhỏ đang từ từ trôi ra xa. Tôi chới với. Mệt quá, không c̣n chút sức lực. Có lẽ mặt trời không trôi đi nữa. Thằng bạn quẳng một cuộn dây từ nơi khá gần bờ đến chỗ tôi đang mắc nạn. Nhưng sợi dây cách tôi xa quá. Nó quấn dây lại từng ṿng vào cùi chỏ rồi quẳng tiếp lần hai. Trật. Lần ba. Cũng xa tầm tay với của tôi. Bàn tay phải vẫn bịt chặt miệng can. Tay trái vẫn gh́ chặt can …

Người đàn ông la lên:

- “Đừng thả tay ra. Tôi sẽ kéo dây tới cho”.

Anh ta bơi xỏng thật nhẹ cho nước bớt chao, nhờ thế nước không chui vào mũi tôi. Rồi anh ta lấy cây sào đẩy nhẹ đầu dây đến chỗ tôi. Đầu sợi dây vướng vào búp sen bên cạnh. Người tôi rung lên. Nước mắt ứa ra v́ mừng quá sức. Bàn tay cứng đơ đang bịt miệng can nhựa từ từ buông lỏng để chụp lấy đầu sợi dây. Thằng bạn kéo mạnh, tôi nương theo đó mà bung lên, kéo theo đám rong rêu bám đầy đôi bàn chân. Người đàn ông lấy sào hất bớt rong rêu ra khỏi bàn chân tôi, giúp tôi nhanh chóng vượt lằn ranh mong manh giữa sống và không thể sống.
Th́ ra, thằng bạn đă bơi được vào bờ và mượn được xỏng, dây nhợ... Nó gọi thêm một người đang bắt tôm cá gần đấy đi cứu tôi. Chiếc xỏng nhỏ của người đánh bắt tôm cá quanh bờ đến trước khi thằng bạn chèo xỏng lớn đến.

 

********

Chuồi người trên cát; cả ngực, cả bụng... tôi đều bị trầy xước do những cành sen già có gai nhọn cứng nằm ch́m dưới nước cào cấu. Gặp cát khô bỏng cháy, những lằn xước ở phần dưới cơ thể như bị xát muối, nhức buốt khiến tôi không chịu đựng nổi. Tê điếng cả người. H́nh như có nước âm ấm đang loang ra dưới bụng. Bàn tay phải của tôi lơm hẳn một ṿng tṛn rướm máu do cố bịt chặt miệng can. Toàn thân rời ră, tôi nằm vật ra cát, mê man. Trong cơn mệt mỏi khôn cùng, tiếng Thảo cứ vừa gần, vừa xa...

Tôi đă vượt qua một quăng thời gian gần hai mươi phút chống chèo, ngụp lặn trong Bàu Trắng để giành sự sống. Tôi thất bại trong thực nghiệm v́ các lọ phiêu sinh đă không c̣n. Và hai mươi phút giữa ranh giới mong manh, giữa hai bờ hư thực để chiêm nghiệm ư nghĩa của cuộc sinh tồn thật vô cùng quư giá. Suy nghĩ của tôi tăng thêm khoảng vài mươi tuổi thọ và tôi thấy ḿnh không là ǵ cả. Nhưng tại sao khi cận kề cái chết, những h́nh ảnh cuối cùng hiện lên vẫn thuộc về t́nh yêu?

Ba mẹ và Thảo không hề biết tôi bị sự cố khi long rong trên Bàu Trắng để t́m kiếm mẫu phiêu sinh lạ. Thảo vẫn cứ hay nhắc tôi mượn xỏng để chèo ra Bàu vớt sen hồng cho nàng. Tôi cứ hẹn lần hẹn lữa...

Những vết sẹo dài ở bụng dưới do những cọng sen già khắc vào vẫn chưa thôi ám ảnh tôi... H́nh như tôi đă thực sự già dặn đi từ những vết sẹo ấy!

 

N. T. L. T

 

art2all.net