nguyễn thị lin tm

 

 

Thơ Nguyễn Thị nh Huỳnh

ĐỪNG MC CẠN NỖI BUỒN d CHIỀU đ NHẠT



           
Chiều nhạt ư? Ừ th chiều sẽ bung hết nắng cho rực rỡ chiều. Thời gian sẽ tri đi, khng thể ngừng lại. Nắng rồi sẽ phai. Chiều rồi sẽ nhạt. Nhưng, ci khoảng khắc đ, với một người đn b lm thơ, th chiều nhạt lại giấu trong n bao điều muốn khm ph, hoi niệm v sẻ chia. Người đn b lm thơ ấy chnh l Nguyễn Thị nh Huỳnh (Hội vin HNV Việt Nam). Chị đ nhn Chiều bằng đi mắt đa tnh của một thi nhn. V vẽ lại bằng ci chất mộc, dịu, chn thnh, chia sẻ của những ngn từ khng lẫn vo ai. Xin hy đọc chậm CHIỀU NHẠT của chị:

Chiều nhạt/ Chiều cuồng cuồng nắng/ Chiếu tốc tốc xanh/ Chợt quầng my mu b ma/ Trời nhn nhạt/ Chiều bung mn/ Người đn b ngồi tiếc nắng/ Tm sự mặn nồng cn st lại trong cy cơm nguội/ Sự nhn nhạt của thời gian/ Dan du với người đn b/ Bằng mu mỡ g l bng chớm lửa/ Cảm gic canh sung của vng mười hoa vng/ Cảm gic đơn điệu của mi ngi nhạt ru/ Nghe tc chiều cay khi/ Ngi nh tri/ Tay người đn b chới với/ Hong hn chợt l khch trong nh/ Đm đ nằm trn giường chờ đợi/ Người đn b v cy cơm nguội/ Cố nu lấy chiều/ Đang nhạt Nhưng/ Đm my mu b ma/ Đ hắt chiều đổ đi.

Chiều nhạt được in trong tập Đừng mc cạn nỗi buồn (NXB HNV 2009) ở trang 54. Tn cả tập th rất lạ. Nhưng tn bi thơ th khng c g ấn tượng. Vậy m, n lại lm cho ti ng vo n, hay đng hơn l ng vo những từ ngữ thơ mộc m đẹp, hiền m dữ dội, nhẹ m như bokia rồi.

Bi thơ tự do thật ấn tượng với những hnh ảnh đẹp dung dị: người đn b ngồi tiếc nắng, cy cơm nguội vng, hong hn nắng nhạt, vng mười hoa vng, l bng chớm lửa Đ l những hnh ảnh rất đổi bnh thường m ta c thể bắt gặp đu đ trong cuộc sống ny. Thế nhưng, sự khng bnh thường, nt đẹp lung linh th lại nằm trong những từ ngữ v cng dn dả: cuồng cuồng, tốc tốc, nhn nhạt, chớm lửa, cay khi, mu mỡ g, nhạt ru, mu b ma, tiếc nắng, cố nu, hắt chiều đổ đi m nh thơ đ sử dụng một cch thật tự nhin.

Nguyễn Thị nh Huỳnh, đ bị ci chiều nhn nhạt kia hốt cả hồn va. V ti cũng vậy, đồng cảm, sẻ chia. Chiều nhạt l bắt đầu chiều xuống đ thi. ng b ta xưa gọi l nắng qui chiều hm. Nhưng chị th ni: cuồng cuồng nắng: Chiều nhạt/ Chiều cuồng cuồng nắng/ Chiều tốc tốc xanh/ Chợt quầng my mu b ma

Kh khen cho những điệp từ cuồng cuồng, tốc tốc trong thơ chị. Cũ m mới, quen m lạ.Thế m lại hay, tạo cho hnh ảnh gi, chiều c sức sống như con người. M hệt như người đang say. Say cảnh, say tnh.

Ka l gi xanh, trời xanh, v my cũng xanh. Nhưng, kẻ khng mời đ đến, khiến ci mu xanh kia phải thay đổi sắc. Đ l ci mu b ma của một quầng my, qua đi mắt của nh thơ, đ truyền cho người đọc một cảm xc lạ lng trước sự biến chuyển của thin nhin.

Thời gian ngả về chiều, nn mu trời nhn nhạt l thật. Cn thời gian nhn nhạt l thời gian của k ức, l thời gian của sự nhung nhớ, du dan: Trời nhn nhạt/ Chiều bung mn/ Người đn b ngồi tiếc nắng/ Tm sự mặn nồng cn st lại trong cy cơm nguội

Ci đẹp lung linh của nh chiều bung mn thng xuống rất đẹp. C bng cy cơm nguội vng nhưng vẫn khng đủ vng để cảnh sắc tươi ln. C bng người đn b trong cảnh đang ngồi tiếc nắng. Ai biết tiếc nắng hay tiếc xun th? Hay tiếc những kỷ niệm mặn nồng cn st lại đ ln ru, đ tri về phương no xa lắc. Hon ton khng biết. V chỉ c Nguyễn Thị nh Huỳnh l hiểu r điều ấy.

Sự nhn nhạt của thời gian/ Dan du với người đn b/ Bằng mu mỡ g l bng chớm lửa/ Cảm gic canh sung của vng mười hoa vng/ Cảm gic đơn điệu của mi ngi nhạt ru/ Nghe tc chiều cay khi.

Sao ci cảnh sắc nhn nhạt, lam buồn xm nhợt của thời gian sao lại c thể dan du với người đn b tiếc nắng? Sao lại dan du với những chiếc l bng chớm lửa mu mỡ g kia? Sao mi ngi nhạt ru lại đơn điệu lạnh tanh? Phải chăng nữ sĩ muốn gip người đn b trong thơ thổi bừng ln kỷ niệm khi để cho ci sắc nhạt của thời gian dan du với người đn b bằng mu mỡ g của chiếc l bng chớm lửa? Một kỷ niệm ngọt ngo, tươi thắm, loang long nh nắng, như chớm cht sắc đỏ cuối ngy, Quả l nh thơ đ rất cao tay, khi vẽ bng người đn b ngồi nuối tiếc một thời rực rỡ.

Từ những hnh ảnh: mu mỡ g của l bng chớm lửa, canh sung của vng mười hoa vng, mi ngi nhạt ru ta như thấy c cht g rực chy, lại vừa c cht g bảng lảng ru phong, hoi cổ trong lng người đn b tiếc nắng kia. Một sự chuyển đổi cảm gic lm người đọc nổi gai khi bắt gặp những từ ngữ thế ny: nghe tc chiều cay khi. Người đn b nghe Sự chuyển đổi cảm gic chỉ c thơ mới diễn tả nổi. Tc chiều cay khi? Hay tc đ chiều nn mắt, nn lng nghe cay khi? Ci hnh ảnh tc chiều cay khi mới đau thật đau. Nhưng l ci đau lặn vo trong m khng phải ai cũng nhn thấy n.

Nhưng cảnh đ chuyển. Ngi nh tri/ Tay người đn b chới với.

Chắc chắn l sẽ c loang long nước, d l nước của ảo ảnh. Cảm thức thời gian trong thơ tri vội khiến lng người phải xt xa. Thật tội nghiệp khi bắt gặp hnh ảnh người đn b với đi tay chới với bất lực , cố nu chiều bạc phếch, bạc phơ, cố nu lại mi nh hạnh phc v bất lực khi nhn thời gian tuột xa tầm tay. Tiếc đến thế th đ tận nỗi tiếc chưa nhỉ? Nguyễn Thị nh Huỳnh chưa thấy đủ đầy. V chị mang lại cảm gic hong hn đ cuối đến với người đọc, khi viết:

Hong hn chợt l khch trong nh/ Đm đ nằm trn giường chờ đợi.

Nghe chao cht. Khắc khoải. Bảng lảng buồn. Người thơ, nhn vật thơ đ truyền cảm xc vo lng người đọc một cch nhẹ nhng m su hun ht. Quả thật, cũng l người lm thơ, nhưng cch diễn đạt của chị Nguyễn Thị nh Huỳnh khiến ti phải giật mnh. Sự cao tay của chị khiến ta phải lin tưởng đến nhiều tầng bậc nghĩa. Với người đn b tiếc nắng, hong hn l khch khng mời m đến. Hong hn thời gian hay hong hn của một đời người?. Nhưng, d chủ thể l g đi nữa th chủ thể ấy đ len vo nh, đ nằm trn giường chờ đợi, để nghe rờn rợn c đơn, d l cả bi thơ khng hề c một chữ c đơn.

St lại hnh ảnh của buổi chiều l người đn b v cy cơm nguội. Thủy chung từ đầu l cy cơm nguội. N đ cng chị sẻ chia k ức. N đ cng chị cố nu chiều. D l chiều đang nhạt. Như cố nu những khoảnh khắc đẹp của thời gian, của một đời người. Người đn b v cy cơm nguội/ Cố nu lấy chiều/ Đang nhạt

Thế nhưng thương qu. Xt đau qu. Thi, cũng đnh thi. V, cht nu ko kia rồi cũng đnh vỡ tan tnh. V lm sao cưỡng nổi sự khắc nghiệt của thời gian?

Nhưng/ Đm my mu b ma/ Đ hắt chiều đổ đi.

Ci từ hắt sao nghe đổ vỡ, hắt hẩy, đau điếng. Đm my mu b ma a ho kia sao lại can tm hắt đổ chiều đi?

Cơm nguội, b ma, chiều nhạt, ngi nhạt ru c hm về chnh mnh khng?

Bi thơ c ci kết buồn man mc. V cứ tạo cho người đọc sự bất lực trước qui luật của thời gian. C lẽ v những điều đ cảm, đ hiểu như thế m ti đ m ảnh suốt về bi thơ Chiều nhạt của chị để rồi phải cầm bt viết nn những con chữ ny. Chiều đ nhạt rồi, nhưng cũng xin đừng mc cạn nỗi buồn. V đời người, mấy ai khng c những vui, những buồn giăng kn? Chỉ c sự trải nghiệm nhiều với cuộc đời, sự đồng cảm sẻ chia với những người đn b trong ta v quanh ta, mới c được những vần thơ nhẹ nhng m đau đu thế ny. Thật ra, nếu c một cht gp , ti sẽ chủ quan m chọn một tiu đề gợi hơn, chẳng hạn như Người đn b tiếc nắng. C ấn tượng hơn, c dữ dội hơn ci tn Chiều nhạt hiền lnh của chị khng nhỉ? Nhưng, chnh những mộc mạc, giản dị của ngn ngữ đ tạo nn nt đặc trưng ngọt mềm trong thơ chị. Vậy, thay đổi lm g? Xin cảm ơn nh thơ Nguyễn Thị nh Huỳnh với Chiều nhạt như thế ny đy.


C Ty, đm thng 5/2016

Nguyễn thị Lin Tm
 

art2all.net