Lư Quang Hoàn

 

 

BUỔI CHIỀU THÁNG CHẠP VU VƠ ...
 

Những buổi chiều tháng chạp nơi đây rất xa xôi
Tôi nhớ về quê mẹ ở bên kia nửa ṿng trái đất
Vùng trí nhớ tồi tàn, vượt qua muôn trùng sông núi,
một chặng đường dài sao hun hút xa xôi
Trở về quê mẹ cùng những gịng sông kư ức
Cùng anh em, bạn bè đồng đội
lũ lượt trở về, trí nhớ khét mùi chiến tranh ...

những buổi chiều như hôm nay
Tôi lang thang một ḿnh nơi xứ lạ ...
Ḷng nặng nề một nỗi nhớ quên
Bao nhiêu năm rồi, sao mà vẫn chưa quen
Nỗi nhớ nhà, nhớ những buổi chiều quê mẹ
Phiên chợ hoa ngày tết dọc những con đường
Hoa mai, hoa cúc, hoa hồng ... hoa tiến sĩ
Chen nhau giữa những phố đông người qua
Tôi nhớ quá một ṿng tay em hờ hững
bên hông tôi một thuở xuân th́ ...
Em xa rồi và nhân dáng mù tăm
Tôi đă sống những ngày chờ đợi
Linh hồn tôi đi ngủ bụi lang thang
Tháng chạp buồn đường ngập xác hoa
Xác hoa hay là xác pháo
Mùa vu quy em đă theo chồng !
Ngôi giáo đường ngự ở trên cao
Con đường Gia Long, tên cũ thuở nào
Những hàng me thở dài ven theo phố
Sân ga buồn tiễn những người đi
Khu Mả Ṿng, depot, nườm nượp người qua lại
Nhớ quá những buổi sáng cà phê trước ngơ
Cùng anh em bè bạn tán dốc vu vơ
Nói cười hô hố như những gă sân si
Cùng nh́n những cô gái qua và lại
Thả lời tán tỉnh mặc gió cuốn đi
Những ngày tháng chạp, trời bổng dưng mà chợt lạnh
Ḷng đang vui chợt thấy buồn buồn
Như nếp gấp trên trang giấy trắng
Tuổi thanh xuân qua đi lúc nào không biết
hững hờ nh́n cuộc sống trôi qua
Một nỗi buồn mang tên " buồn tháng chạp"
Trong ḷng người xa xứ, một kẻ mộng mơ
Luôn đau đáu nỗi buồn không tên tuổi
Đi và về những ngày tháng phiêu du
Chợt thấy ḿnh không c̣n trẻ nữa
Để phiêu lưu vào những chuyện ta bà
Những ngày vu vơ, xuân ... t́nh phơi phới
Rồi ngậm ngùi ... một thoáng xuân xanh
Ôi ! nhớ quá những ngày xuân quê mẹ !

Lư quang Hoàn

Những ngày tháng chạp



 

art2all. net