Lư Quang Hoàn

 

 

BUỔI SÁNG TRONG QUÁN CÀ PHÊ Ở ESTERO

 

 

Tôi buộc sợi dây vào hai đầu của nỗi tuyệt vọng ...
Thấm đẫm những giấc mơ phù phiếm
Giấc mơ của một thời chữ nghĩa ...
Chứa đầy mùi vị mưu sinh
Những cơn gió lê la trở về từ hai bên góc phố
Sau những ngày dong ruổi bê tha ...
Bài tụng ca cất lên từ bờ môi của những người đàn bà
cùng với sự im lặng vô nghĩa ...
Những người đàn ông trong thành phố trốn chạy nỗi cô đơn
bằng cách khuây khỏa với những cô gái làng chơi
Nhưng sau đó ...
hơn bao giờ hết lại thấm thía nỗi buồn
Sự hụt hẫng luôn làm cho quư ông thất vọng ...
Bởi cuộc đời luôn là những ṿng quay khép kín
Luôn giống như những bài thơ với những ư tưởng trùng lập
Người ta nhai đi nhai lại những câu nói đời thường
trong những ngôi nhà cổng kín tường cao ...
Được xưng tụng bằng những ngôn từ : nhà này ... nhà nọ ...
Và ...
Bên kia nửa ṿng quay trái đất một người bạn tôi vừa mới ra đi
Đi mà không bao giờ quay lại ...
sự tức tưởi rành rành như cái chết
Rơ ràng là những cái chết không bao giờ báo trước
Để mọi người có thể phung phí
quỹ thời gian của ḿnh ... không thương tiếc ...
Tất nhiên thời gian sẽ chẳng bao giờ quay lại ...
cho dù ai đó cố níu kéo đến hụt hơi ...
Hụt hơi cho đến cuối đời ...dù rằng nỗi ḷng đang héo hắt
Để ngồi lại đây đếm những buổi sáng rời ...
những buổi sáng đă trôi đi trong thinh lặng ...
Nhớ lại những ngày cùng em ngụp lặn
trong chốn phù hoa vô vàn sắc màu t́nh ái
Tôi lảm nhảm những bài t́nh ca
xưa lắc xưa lê ...
Trải ḷng ḿnh trên những câu thơ ...
những bài thơ không vần không điệu ...
Chỉ là những con chữ chạy nhảy nô đùa tung tăng ...
trên ḍng thời gian sắp cạn ...
Tôi lang thang trên những thành phố lạ ...Cape coral, Estero, Napple ....
Để đi t́m ... t́m một điều ǵ đó thực sự là quá viễn vông ...
Như những hàng cây gục đầu buồn bă
Trên những con phố vắng không người qua lại
Cùng những mật ngữ dật dờ, lăng đăng như những gă say
Và cơn buồn ngủ bất ngờ ập đến
như những viên valium lăn lóc trên bàn ...
Những Giovanni Marradi, Ernesto Cortazar ... vẫn không đủ xua đi nỗi buồn ...
cây Thánh giá và gác chuông giáo đường luôn thờ ơ với mọi chuyện
...
Ngày dường như vẫn c̣n lăng văng đâu đó ...
Trong quán cà phê t́nh cờ nghe ...
những người đàn bà bàn bên ngồi tán dóc
Chuyện chồng con, cơm áo gạo tiền ...
Kể cả những chuyện pḥng the bí hiểm
Nghe xong chắc có kẻ sẽ đỏ mặt ...
Họ nói nói cười cười tỉnh bơ ...
như những khóe môi đỏ chót ...
Không ngượng ngùng xem như chuyện cơm bữa hàng ngày
Tôi ngồi đây im lặng vờ vịt như chẳng hề nghe thấy ...
...
nghĩ về những nụ hôn dính mầu son đỏ ...
Trên đôi môi của những gă đàn ông yêu vội sống cuồng ...
Với những cuộc t́nh hờ chia tay là chuyện nhỏ
Bởi t́nh một đêm ...đến rồi lại đi th́ có ǵ là lạ
Tôi ngồi đây...một ḿnh...ly cà phê trống vắng
Sóng sánh buồn...nỗi buồn bâng quơ
Ngày trôi đi trong nỗi nhớ hững hờ ...
Như đêm thiếu phụ chong đèn ngồi nhớ lại
Những ngày đáng yêu đă trôi qua trong đời
Những vụn vỡ một thời dong ruổi
Ly cà phê vẫn c̣n đăng đắng trên môi !

Lư quang Hoàn, May 28




 

art2all. net