Lư Quang Hoàn

 

CUỘC TRÙNG PHÙNG CUỐI CÙNG

 


            H́nh như trong tâm tưởng Luân luôn luôn xuất hiện một khoảng trống mơ hồ nào đấy, liên tục ngày nào cũng vậy, lập đi lập lại như một chu kỳ. Luân hóa thân thành một đứa trẻ và anh đi t́m chính anh... T́m hoài mà không thấy anh đâu... Những nỗ lực liên tục luôn làm Luân kiệt quệ và xơ xác. Đoạn đường phía trước c̣n quá xa, xa vời vợi, trong đầu Luân luôn xuất hiện những ư tưởng... h́nh như chúng đang chống đối, phản kháng lại chính anh bằng mọi cách th́ phải ?


H́nh ảnh của cô ấy như một bóng ma lúc ẩn lúc hiện quấy nhiễu anh liên tục, hầu như không cho anh có một giây phút b́nh yên nào dù là trong những giấc ngủ, cữ cà phê sáng, bữa ăn trưa, những lúc nghe nhạc, chơi đàn, làm anh như tê liệt toàn thân, giống như cậu bé người gỗ Pinochio mỗi khi nói dối lỗ mũi cậu ta lại dài thêm. Mà có lẽ là như vậy thật bởi Luân luôn cố gắng nói dối với chính ḷng ḿnh và chính anh đă ch́m sâu trong tận cùng cùa nỗi tuyệt vọng.

Trong những giây phút tuyệt vọng nhất Luân lại luôn nhớ một câu thoại trong một cuốn phim đă xem từ lâu mà anh đă quên mất tựa đề: " Never let a stranger in your house or in you heart " ...

Buổi tối trên con đường về nhà, lập ḷe ánh sáng của những ngọn đèn pha từ những chiếc xe ngược chiều. Luân cảm thấy nhức nhối từ sâu trong đôi mắt ḿnh, một sự bực dọc, tức tối vô lư bùng dậy trong anh, anh càng cố gắng kềm chế th́ chúng càng vùng vẫy lồng lộn lên như một con mẹ điên mà anh thường gặp mỗi ngày đâu đó trên con đường di chuyển từ nhà đến sở làm. Cuối cùng không c̣n chịu đựng được thế là một cụm từ: " shit " văng ra từ miệng anh và sau đó Luân bỗng cảm thấy nhẹ nhàng thanh thoát, lâng lâng giống như chiếc lốp xe căng phồng nay x́ hết hơi và xẹp lé. Anh bật cười ha hả như một thằng điên trên suốt đoạn đường c̣n lại về nhà, cười sặc sụa chen lẫn những tiếng ho khan, nước mắt nước mũi anh dàn dụa trên khuôn mặt làm tay lái loạng choạng, chiếc xe đảo qua trái lấn qua phải, những chiếc xe đằng sau anh bóp c̣i inh ỏi, anh nghe loáng thoáng những tiếng chửi thề vang lên ..." Fuck you, fucking driver ...what the fuck ... are you doing ?"

Luân luôn như một kẻ lạc hướng trên biển khơi trong những ngày giông băo, không xác định được đâu là bờ bến.

Trong những giấc mơ hàng đêm anh đă mơ thấy những cánh hoa nhiều màu sắc rơi rụng trên bầu ngực căng tràn đầy sức sống của nàng, người đàn bà vừa trôi qua khỏi lứa tuổi hai mươi. Một sự thôi thúc giống như ḷng ham muốn, một cái ǵ đó mơ hồ không tên không tuổi luôn dấy lên trong ḷng anh ngập tràn sự rạo rực, giống một con đực không thể kềm ḷng trước một con cái với hơi hám của loài chồn hương luôn thoang thoảng trong những đêm dài cô đơn, sâu lắng khôn nguôi ...

Trong đêm thinh lặng Luân x̣e đôi bàn tay với những ngón tay khẳng khiu và trên những ngón đó mỗi giờ mỗi khắc những chiếc móng tay nhô ra ngày càng dài. H́nh như sự sống, sự ham hố mang màu sắc thân xác, niềm khao khát đươc sống c̣n vẫn ẩn hiện đâu đó trên con người anh mà bấy lâu hằng ch́m sâu trong giấc ngủ đông dài dằng dặc ... Phần sâu kín trong con người anh giờ đây đă bị đánh thức bởi những ham hố rất ư là khủng khiếp và bị thôi thúc bởi một lực đẩy rất con người. Anh như thèm khát một thân xác tha nhân bên đời để được ôm ấp, vỗ về, dầm ḿnh trong niềm đam mê khao khát một thân xác đàn bà ...


Luân chợt nhớ một đoạn trong “ Con người chịu chơi “ của Nikos Kazazaki: “Người đàn bà là một ḍng suối mát: người ta nghiêng xuống thấy bóng ḿnh, và người ta uống; người ta uống cho đến khi xương kêu răng rắc. Rồi, kẻ khác lại đến và y cũng khát: y cúi xuống thấy bóng ḿnh và y uống. Rồi một kẻ khác nữa…”.

Bờ ngực nàng mà anh đă mơ thấy đêm qua được phủ kín bởi những đóa hoa cẩm chướng rơi xuống từ thinh không đang phập phồng trên từng nhịp thở, ẩn chứa nhiều nỗi ham hố rất người mà cả hai, chàng và nàng đă không hề dấu diếm trong cơn thèm khát xác thịt lẫn nhau, chúng đang bộc lộ ra trên từng đường gân thớ thịt.


Trên những ḍng chảy ham hố dường như đang cuồn cuộn bơm đầy vào những mao mạch trống hoác từ bao năm qua, như được phủ kín bởi nỗi chán chường cộng với ḷng khao khát một tha nhân luôn xuất hiện nơi anh trong những đêm dài thăm thẳm nỗi cô đơn.


Anh c̣n nhớ như in những lời nàng nói lúc cả hai trong ṿng tay nhau trong suốt những mùa hè của thời trai trẻ: " Mỗi người đàn bà là một ngọn núi lửa đang hoạt động ngầm và anh nhớ là đừng bao giờ đánh thức nó dậy ... rồi bỏ mặc nó đó, đó là một tội ác trời không dung đất không tha ...hoặc làm ra vẻ đạo đức giả và tỏ ra thờ ơ với những điều rất con người ...”. C̣n nhớ lúc ấy chàng tỏ ra lạnh nhạt, ve vuốt nàng với một sự cố gắng mẫu mực và dĩ nhiên trên khuôn mặt đáng yêu của nàng đă lộ ra một nỗi thất vọng đến cùng cực ...

Cho măi đến lúc này, trong những giấc mơ chàng mới nhận ra được là ḿnh đă khao khát nàng đến dường nào, khao khát từng hơi thở mật ngọt từ đôi môi h́nh trái tim của nàng, từng centimetre hơi hám đàn bà từ cơ thể nàng biết dường nào, khao khát từng ṿng cong gợi cảm trên từng phân da thịt nàng mà chàng không hề lầm lẫn khi đến với những người đàn bà khác.

Nhiều năm qua từ ngày cả hai thất lạc nhau ... Luân đă sống và trải qua hàng đêm với nỗi khao khát nàng và trong sự thèm khát có chen lẫn một nỗi thống khoái cực độ pha lẫn với những đau xót từ tận cùng trong tâm hồn anh và điều này măi kéo dài ra cho đến nhiều năm sau này mà anh không hề biết nguyên nhân từ đâu. Nó cứ măi giống như căn bệnh sốt rét măn tính và cứ sau mỗi lần lên cơn giống như một cơn băo đến và đi, huỷ diệt toàn bộ những phần c̣n lại được tích luỹ bấy lâu nay trong con người chàng. Chàng biết quá rơ điều ấy nhưng không muốn làm bất cứ một điều ǵ khác để kháng cự lại những hệ luỵ diễn ra trong tận cùng của sự thèm khát rất con người ấy. Biết nói thế nào đây bởi trong mỗi con người luôn luôn là một sự tập hợp của những điều có thực và không thực, những thèm khát rất tầm thường và trần tục pha lẫn với những ước vọng thật cao xa vời vợi ...


Và chính trong những thời khắc ấy, viết chính là một cách giải phóng chàng vượt thoát ra khỏi những ước mơ, những thèm khát, những đ̣i hỏi xuất phát từ trong tận cùng một con người được kết cấu bằng xương bằng thịt mà trong đó 2/3 là nước, hoàn toàn là nước, nước lỏng bỏng chảy như những ḍng tinh dịch trắng đục sau mỗi lần giao hoan ...

Ngày tháng cứ măi trôi đi vùn vụt như thoi đưa, nhiều khi đâm ra lẩm cẩm và vớ vẩn cứ định làm việc này chàng lại bắt quàng qua việc khác... Luôn bao đồng, luôn muốn kết thúc và hoàn tất mọi chuyện trong cùng một lúc, liệu Luân có ôm đồm lắm không ?

Buổi sáng thức dậy muộn sau một ngày làm việc dài dằng dặc đêm qua, Luân lại tự pha cho ḿnh một tách cà phê sữa nóng, bắt ghế ngồi sau vườn dưới bóng mát cùa hàng sồi già nua, nuốt từng ngụm cà phê đăng đắng và rít từng hơi khói vào trong lồng ngực để cảm nhận một chút lâng lâng, khoái cảm trên li ti từng mao mạch. Luân h́nh dung ra từng khuôn mặt bạn bè và đồng nghiệp, thân có sơ có, kẻ c̣n lại, kẻ đă đi xa, nhớ lại những buổi tụm năm tụm ba cà phê sáng với bạn bè hồi c̣n ở quê nhà, nhớ từng khuôn mặt, hơi hám, ṿng tay của từng người t́nh, nhớ vô cùng... Biết nói sao cho vừa những nỗi nhớ nhung, anh cố nuốt sâu vào lồng ngực để rồi sau một đêm trằn trọc với giấc ngủ hờ, sáng hôm sau lại cà phê thuốc lá với những cành cây ngọn cỏ trong khu vườn nhỏ, lại nhắm mắt ch́m sâu vào những giấc mơ ngập tràn sự mê muội ...

Rất mơ hồ, một kư ức mơ hồ nào đó cứ măi chập chờn dằn xé anh, làm cho anh dù cố gắng vẫn không thể nguôi ngoai, dù cố gắng quên, nhưng măi cứ vẫn cứ nhớ, ngày theo ngày, tháng theo tháng từng buổi sớm mai thức dậy, mọi thứ lại lập đi lập lại như một điệp khúc, dù đă cố gắng quên đi để bằng một cách nào đó nắm bắt được thời gian, một lăo già khốn kiếp và ác độc luôn hoành hành trên thân phận mỗi con người.

*

Mùa thu đă lại về ở miền bắc, lá bắt đầu thay màu, cảnh sắc dường như rực rỡ hơn với Luân. Anh như lạc vào một cơi thần tiên nào đó, trong một thoáng với những âm vang của những "Thu vàng ", " Hoài cảm". Luân nhự đang chạy nhảy nô đùa trên những cung bậc trầm bổng luôn vang lên trong tâm hồn anh, làm anh trở nên sướt mướt, yếu đuối và đa cảm hơn lúc nào hết, anh như vừa uống xong một ngụm rượu mạnh, đầu óc lâng lâng cùng những cảm xúc nhẹ nhàng mà không dữ dội và thoắt nhiên cuộc đời bỗng trở nên thơ mộng quyến rũ hơn, anh buột miệng hát bâng quơ một đoạn ca từ trong "Thu quyến rũ " của Đoàn Chuẩn và Từ Linh:

“ Anh mong chờ mùa Thu
Tà áo xanh nào về với giấc mơ
Màu áo xanh là màu anh trót yêu
Người mơ không đến bao giờ “

Chuyến đi đă được lên kế hoạch ...
Vé máy bay đă book online ... Ngày giờ đă định sẵn ...
Luân đă ch́m sâu trong một trạng thái nôn nao khó tả ... Thế là chỉ trong 6 giờ và qua hai chuyến bay anh lại được gặp lại nàng sau bao năm xa cách.

Luân c̣n nhớ như in trong đầu cái con bé hàng xóm, người thanh mảnh, khuôn mặt lúc nào cũng tràn đầy vẻ e ấp con gái dù là chỉ mới tám tuổi, luôn chạy sang vườn nhà anh chơi ḷ c̣ nhảy dây một ḿnhvà luôn e thẹn khi gặp anh ... C̣n nhớ ngày anh thi đậu vào đệ thất trường trung học công lập tỉnh, lúc ba mẹ Luân tổ chức một bữa ăn nho nhỏ gồm bánh xèo và chả ram ăn cùng rau sống cho Luân cùng đám bạn hàng xóm cùng thi đậu. Lúc Luân và các bạn nhập tiệc nói cười hỉ hả, hoà cùng niềm vui thi đậu th́ con bé lấp ló ngoài ô cửa, nh́n Luân và các bạn với đôi mắt ṭ ṃ, miệng chúm chím cười với vẻ ngạc nhiên pha lẫn một chút ṭ ṃ. Các bạn cùng xóm với Luân hỏi : - Ai vậy mày ? Luân không trả lời và chạy ra sau nhà bếp lấy một cái tô và đôi đũa gắp vào đó hai cái bánh xèo và hai cuốn chả ram chan cùng nước chấm và rau sống cầm ra mời con bé. Nó có vẻ ngại ngùng và mắc cở. Luân dúi vào tay nó tô bánh xèo và bảo : - Em ăn đi cùng chia vui với tụi anh ... Đám bạn cười rú lên chọc ghẹo Luân : - Bồ mày đó hả ? Sao không mời nó vào đây ăn cùng tụi tao cho vui ... Luân chưa kịp đính chính, khi quay ra cửa th́ con bé đă chạy đi mất rồi, trên nền là cái tô c̣n nguyên bánh xèo và hai cuốn chả ram trộn với rau thơm và xà lách ... Luân trách đám bạn :
- Tụi bây nói bậy bạ quá làm con nhỏ mắc cỡ bỏ đi rồi.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, mới đó mà Luân đă chuẩn bị ôn bài để thi Trung học đệ nhất cấp. Năm ấy Luân đậu và chuẩn bị vào lớp đệ tam, con bé với khuôn mặt tràn đầy vẻ e ấp con gái ngày nào nay đă là một cô gái xinh xắn với mái tóc thề cùng gương mặt khả ái dễ coi. Luân và cô bé láng giềng cũng đă thân nhau nhiều hơn, lúc này Luân cũng đang tập tành chơi đàn guitar classic, v́ trong một dịp ông cậu ( một tay đàn cổ điển nổi tiếng ở Saigon lúc bấy giờ ) về chơi thăm bố mẹ Luân, khi thấy Luân đang tập chơi guitar, ông đă tặng cho Luân cuốn Methode de Carulli và một cây đàn Yamaha rồi chỉ vẽ cho cách luyện ngón v́ vậy mỗi đêm sau khi ôn bài vở cho ngày hôm sau xong anh thường ôm đàn ngồi trước sân nhà tập luyện lại những ngón đàn và những bài đă tập như Rondo, Roman, Lettre à Elise ...
 

Một hôm như thường lệ cô e thẹn bé ngày nào nay đă là một thiếu nữ rón rén đến bên cạnh Luân nh́n và nghe anh luyện đàn, cô thỏ thẻ: “ Anh Luân ơi, em thích nghe anh chơi đàn lắm, lúc nào rảnh anh chỉ cho em chơi với nghe. “


Thế là từ dạo ấy, mỗi đêm anh luyện đàn luôn có người thưởng thức, dĩ nhiên Luân cũng có một đệ tử mới đang tập tành bấm những hợp âm mi thứ, la trưởng...
 

Cứ như vậy ba năm trung học đệ nhị cấp đă trôi qua và anh lại chuẩn bị thi tú tài đôi. Trời thương năm ấy anh đă vượt qua và thi đậu vào trường đại học sư phạm Saigon.

Trải qua bốn năm miệt mài rồi cũng đến lúc thi ra trường, chọn nhiệm sở và nhận sự vụ lệnh. Dạo ấy Luân đă chọn Đà lạt. C̣n nhớ trước lúc nhận sự vụ lệnh, anh và Thu đă cùng nhau trải qua một mùa hè thật thú vị. Luân đă tỏ t́nh cùng nàng và đă được nàng chấp nhận. Luân và Thu đă cùng nhau sống trải qua những thời khắc thật thơ mộng, họ cùng nhau đi dạo dọc theo băi biển, cùng uống cà phê ăn sáng, cùng nhau thưởng thức những khúc nhạc trữ t́nh, những tấu khúc bất hủ của Beethoven, Mozart, Chopin...

Ngày Luân đi nhận nhiệm sở ở Đà lạt, Thu kẹt mấy môn thi của những tín chỉ cuối cùng của năm thứ nhất nên không ra bến xe tiễn Luân được.


Trong những năm tháng đó họ chỉ có thể gặp nhau vào mỗi mùa hè, v́ vậy họ chỉ có thể gửi gắm sự nhớ nhung cho nhau qua những cánh thư. Vào mỗi dịp hè Luân thường về nhà thăm bố mẹ và các em một vài tuần, sau đó th́ cùng nàng trải qua những ngày hè tuyệt vời và ngây ngất ở những vùng quê. Bố mẹ Luân có một trang trại để dưỡng già cách thành phố khoảng 50 km trồng các loại cây ăn quả như xoài, mít, ổi xá lị, chôm chôm, bưởi... Luân và Thu đă trải qua ngày những tháng mật ngọt ở đây... những đêm dài hai thân xác ch́m đắm vào nhau, những nụ hôn, những ṿng tay ấm cúng suốt đời không thể nào quên. Luân đă ch́m vào những cơn mê đuối với hương thơm từ da thịt nàng, từ những ṿng ôm tràn đầy sự khao khát lẫn nhau ...


***

Họ thất lạc nhau từ tháng tư năm bảy lăm, khi Luân chạy từ Đà lạt về đến nhà th́ gia đ́nh nàng đă di tản trên một chuyến phi cơ của MACV v́ ba nàng làm lớn trong cơ quan này.


Sau 75 Luân mất dạy, không có công ăn việc làm v́ gia đ́nh bị buộc là tư sản. Anh đă phải làm đủ mọi công việc từ phụ hồ, thợ ḷ vôi, ḷ bánh ḿ, thậm chí đạp xích lô... măi cho đến khi anh lọt được qua Mỹ nhờ một người bạn cho đi ké ghe cùng với gia đ́nh anh ấy. Ngày đầu tiên đặt chân lên đất Mỹ từ trại tỵ nạn, thành phố đầu tiên anh cư ngụ là Port Arthur một thị trấn nhỏ cách Houston hai tiếng lái xe và cũng giống bao người Việt tỵ nạn khác phải bắt đầu từ con số không với những công việc không mấy nhàn hạ khác như rửa chén, lau chùi nhà cửa trong những nhà hàng ...


Thời gian trôi qua anh đă t́m mọi cách hoà nhập với đời sống mới, đi học college kiếm được mảnh bằng và đă t́m được một công việc làm mới trong một tổ chức xă hội chuyên giúp đỡ cộng đồng. Lúc này Luân đă có gia đ́nh, vợ anh là một người Thái lai Mỹ. Họ đă sống với nhau được gần chục năm, rồi chia tay v́ những bất đồng trong tập quán và cách sống. Luân quay trở lại công việc viết lách như từng mơ ước trong những ngày c̣n trẻ,  sống độc thân, không c̣n muốn phiêu lưu t́nh cảm thêm một lần nào nữa.


Một ngày qua một người bạn thân là anh họ của Thu, Luân được biết nàng đang sống ở Santa Ana, một thành phố nhỏ của bang Cali. Anh đă t́m cách liên lạc với Thu và được biết nàng đang sống một ḿnh sau khi ly dị với chồng, có một con trai đang sống và làm việc ở Boston. Cả hai rất xúc động khi được nghe lại giọng nói của nhau trên điện thoại. Luân cố gắng sắp xếp công việc và bay qua thăm nàng. Khỏi phải nói, trong mấy tuần chờ đợi ngày bay trong ḷng anh xốn xang khôn xiết, làm công việc ǵ cũng lụp chà lụp chụp, viết lách th́ ư này trùng lập ư kia, thiệt già rồi mà cứ y như thanh niên mới biết yêu lần đầu ...

Loay hoay t́m tờ giấy ghi địa chỉ cùa Thu khi đứng chờ Taxi ở sân bay Los Angeles anh hết thọc tay vào hai túi quần rồi hai túi áo Jacket măi mới t́m thấy, anh cười thầm ḿnh đúng là đồ gà mờ, chả bù cho ngày xưa sao mà lanh lợi vậy ? Rồi tự trả lời ḿnh :” Có lẽ ḿnh già mất rồi “.

Khi chiếc taxi ngừng trước sân nhà Thu, tim anh đập lụp thụp, anh cảm thấy ḿnh xúc động một cách kỳ cục, phải cố gắng trấn tỉnh bằng cách đứng nép bên một góc phố đốt cho ḿnh điếu thuốc và rít những hơi thuốc thật sâu vào lồng ngực như cố gắng kềm nén những xúc động đang diễn ra trong ḿnh. Rụt rè đưa tay bấm vào nút chuông báo khách th́ bên trong vọng ra một câu hỏi bằng tiếng Anh : “ Who’s that ? “ ...
 

Anh trả lời lại : “ It’s me Luân, Thu’s friend. Are you Thu ?” Cánh cửa mở ra ... Trước mặt anh là người xưa, khuôn mặt và vóc dáng vẫn như xưa không một chút thay đổi, đầy đặn hơn xưa và không kém phần quyến rũ. Xúc động làm Luân không thốt được một lời nào. Trong khi đó Thu cũng không kém phần bối rối, dường như đang cố gắng tự kềm nén nỗi xúc động trong ḷng nàng sau bao nhiêu năm mới có lại một cuộc trùng phùng rất bất ngờ.

Sau những hàn huyên, Thu ngỏ ư là chàng nên ở lại nhà nàng trong thời gian viếng thăm thay v́ ra khách sạn, v́ nàng đang sống một ḿnh và không bị ràng buộc bởi bất cứ một ai cả từ dạo chia tay với người chồng cũ, nàng vẫn c̣n đang làm việc cho một tổ chức tôn giáo, chuyên phục vụ cho cộng đồng người Việt ở địa phương ...

Dĩ nhiên là họ đă trải qua những ngày tuyệt vời bên nhau, những buổi sáng cà phê và âm nhạc, những đêm cuộn tṛn bên nhau, những ṿng tay ôm ấp và hai cơ thể hoà nhập vào nhau như bù lại cho những ngày xa cách. Thu thường thủ thỉ bên tai anh : “ Trong những thời khắc muộn màng c̣n lại dành cho nhau, em luôn muốn làm một người vợ với những đính ước thầm kín trong tâm khảm em từ bao năm qua mà em hằng cầu nguyện cho một ngày chúng ta gặp lại nhau, em sẽ luôn là một người t́nh tuyệt vời để bù đắp lại khoảng thời gian chúng ta đă thất lạc nhau, đă mất mát và khốn khổ để rồi một lúc nào đó em có ra đi đột ngột th́ cũng sẽ không ân hận v́ trước đây em đă không làm được điều ấy cùng anh."

Một tuần sau khi trở về nhà từ Santa Ana, Luân nhận được một tin báo là Thu đă ra đi. Anh đă đáp chuyến bay vội vă để kịp tiễn đưa nàng lần cuối. Ở nhà lễ tang Memories Garden anh đă nhận được những kỷ vật của nàng cùng một lá thư ...

Anh yêu quư của em,
Em đă ra đi bất ngờ mà không kịp nói lời giă biệt anh. Anh à, em đă rất thật sự hạnh phúc khi được gặp lại anh trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, được sống với những cảm giác và nỗi xúc thân quen mà em từng ao ước hằng bao năm.
Thực ra em đă giấu anh, không muốn làm anh buồn trong suốt thời gian chúng ta kề cận bên nhau. Bác sĩ đă phát hiện ra là em mắc bệnh nan y, sẽ không c̣n sống được bao nhiêu ngày nữa. Hàng bao năm trời em đă t́m kiếm anh bằng nhiều cách nhưng anh vẫn bặt vô âm tín. Cũng may là trời vẫn c̣n thương em đă cho em được gặp lại anh, sống những ngày cuối đời tràn ngập hạnh phúc với anh. Anh đă cho em tất cả mọi thứ trên cả những điều em ước ao.

Em yêu anh nhiều, hôn anh.

Mắt Luân như cay xè và mờ đi ... trong ḷng anh buồn như chưa bao giờ buồn. Anh muốn ḿnh nếu có thể cùng ra đi với nàng để cả hai cùng nhau ở bên kia cuộc đời. Quả thật Thượng đế luôn luôn bất công, luôn tạo ra những xa cách và những cuộc trùng phùng. Trùng phùng để rồi lại chia tay trong nỗi ngỡ ngàng, thảng thốt sau những ngày hạnh phúc... như lời một nhà văn nhà thơ nào đó đă nói: “ Hạnh phúc nào không tả tơi, không đớn đau ...! “.

Anh nói thầm: “ Thu ơi ! Em hăy an nghỉ, rồi chúng ta sẽ măi măi không c̣n xa nhau nữa. Anh hứa sẽ luôn măi bên em ! “


***


Hai tuần sau cảnh sát địa phương phát hiện Luân đă tự sát ngay tại nhà ḿnh bằng một liều thuốc ngủ cực mạnh. Anh đă ra đi một cách êm ái, bên cạnh anh là những kỷ vật của Thu như ... chiếc lược chải đầu, những thỏi son môi, chiếc khăn quàng cổ cùng lá thư nàng viết cho anh trước khi ra đi !

Lư quang Hoàn
 

 

art2all. net