Lư Quang Hoàn

 

MỘT CHẶNG ĐƯỜNG QUAY VỀ QUÁ KHỨ

 

 

          Có những ngày tháng như hôm nay... Tâm cảm thấy tâm hồn ḿnh đông cứng như những tảng băng nằm bên hiên nhà trong những ngày lạnh giá. Những thai nghén cho một ư tưởng mới về những quăng đời đă diễn ra trong quá khứ và hiện tại như muốn vọt ra khỏi tâm hồn anh... Thế nhưng khi đặt bút những muốn ghi lại bỗng trở nên quá ư là khó khăn đối với Tâm.

Viết với Tâm như là một cách giải toả những bức bách trong tâm hồn anh, như là một cách lăng quên đi những trống trải luôn diễn ra trong tâm hồn từng giờ từng khắc, viết như là một cách hồi tưởng lại những mối ràng buộc thân quen đầy t́nh nghĩa trong một cuộc sống tràn đầy những hối hả được pha trộn với những thờ ơ vô cảm trong thân phận làm người... Những ngày qua thực sự đối với Tâm, anh có rất nhiều điều muốn viết, muốn trải dài ra trang giấy nhằm làm cho tâm hồn nhẹ đi một chút, bớt đi những dằn xé, đớn đau luôn mơ hồ ẩn hiện đâu đó trong tâm hồn anh luôn tràn ngập giông băo, những con sóng ngầm dường như lúc nào cũng chực chờ và sẵn sàng xô đẩy anh xuống đến đáy, xuống đến tận cùng của những oan trái mà không một lời nào có thể biện bạch cho những khắc khoải trong từng suy nghĩ ḿnh. Anh quyết định phải ghi lại thôi, nếu không chúng sẽ biến mất ngay từ khi chúng xuất hiện... ( như lời một người bạn lớn tuổi đă khuyên anh ).


          Thành phố nơi Tâm ở đă vào mùa mưa, những cơn mưa tầm tă suốt ngày đêm tạo nên những ḍng sông... những ḍng sông chạy ngoằn ngoèo giữa phố thị. Sự ồn ào bẩn chật làm t́nh cảm mỗi con người dần nhạt đi, nhoà nhoẹt đi. Cuộc sống giờ đây làm mọi người như trở thành nạn nhân của một nền công nghệ mới, làm sao ta có thể t́m lại được một không gian xưa với những buổi sớm mai thức giấc bên quán cà phê cóc dọc theo những dăy phố đ́u hiu, mơ màng với những âm vang lóc cóc trên đường vắng từ những chiếc xe ngựa chở rau quả, gà vịt từ những vùng quê lân cận đến những khu chợ đầu mối. Làm sao chúng ta có lại được những giẩc mơ dài ở đó loài người như được siêu thoát, bước ra khỏi cái thế giới hẩm hiu đầy dẫy sự bon chen giả trá này. Thế giới của ḷng tham, sự tị hiềm...
T́nh yêu ư ?
T́nh yêu như những con sóng ngầm cuốn phăng đi tất cả mọi người, bất cứ là ai, không loại trừ một ai vào những cơn lốc xoáy không hề được báo trước, và có ai đă yêu rồi, đă trải qua rồi mới biết, hạnh phúc, khổ đau, hai thứ dung dịch ấy đă muôn đời trộn lẫn vào nhau, làm cho mọi người thăng hoa theo cách riêng của mỗi người, mỗi hoàn cảnh và không một ai có thể đoan chắc được điều ǵ sẽ xảy ra.

V́ vậy hăy sống vui cũng giống như đă buồn, hăy cho ḿnh một cuộc sống an nhiên tự tại, tự nhiên như những ǵ đă và đang xảy ra trong đời sống. Hăy sống như cây cỏ lặng thinh bên trời và khoác lên cho cuộc sống ḿnh một chiếc áo muôn màu muôn sắc để cho giống với đời... Giống với mọi người, bởi v́ nếu khác đi th́ thật sự là rất khó sống, và nếu làm được như vậy sẽ không c̣n cảm thấy lạc lơng giữa cuộc đời, giữa đám đông xa lạ ( ừ th́ cứ cho là xa lạ đi )!

Ḍng sông tôi vẫn cô quạnh lượn khúc quanh những làng mạc phố thị, trôi măi một đời không ngừng nghỉ, ḍng sông mà nơi đó tuổi thơ tôi đă trôi qua, ḍng sông cứ măi th́ thầm... một đời tôi yêu em... một đời tôi yêu em...
Những hồi tưởng về một quá khứ tràn đầy mộng mơ của môt thời trai trẻ và chúng như cuốn hút Tâm trôi dạt măi về một đoạn đời đă xa xôi...

Một buổi chiều mùa xuân, Ban văn nghệ của hai lớp sư phạm đệ nhất niên và đệ nhị niên cùng phối hợp tập dợt lại những tiết mục văn nghệ cho đêm văn nghệ mừng xuân của trường. C̣n nhớ, hôm ấy Tâm chịu trách nhiệm rà soát lại chương tŕnh và ḥa nhạc cho Phương và mọi người, những người khác đă dợt xong chỉ c̣n lại anh và Phương ở lại và anh có nhiệm vụ tập lại cho cho Phương một số đoạn trong ca khúc " Quay tơ "... Nơi tập là một lớp học trống, Phương ngồi cạnh bàn thầy giáo trên bục sát cạnh tấm bảng đen, anh đứng cạnh ôm guitar đệm đàn theo giọng hát của nàng, bên cạnh là khung cửa sổ mở ra bên ngoài là bầu trời mùa xuân với những đoá lan, cúc, hồng đang khoe sắc trong khu vườn trường, cạnh bên là Phương với mái tóc thề óng ả, vóc dáng mảnh khảnh, tiếng hát ngọt ngào... Tâm như đắm hồn ḿnh vào giọng hát ngọt ngào của Phương ḥa nhập cùng khung cảnh đẫm màu sắc trữ t́nh của cảnh vật xung quanh, lúc bài hát kết thúc cũng là lúc Tâm không kềm nổi ḷng ḿnh, anh đă quăng cây đàn lên bàn và giống như không kiểm soát được ḿnh anh đă hôn Phương với một nụ hôn bất ngờ mà anh cảm nhận đước ranh giới giữa sự chấp nhận và không chấp nhận của Phương chỉ là một sợi tóc, một sát na. Anh mơ hồ cảm nhận được điều ấy khi run rẩy nhận hương vị ngọt ngào của đôi môi Phương trong môi anh ḥa cùng nhịp đập hoang dă của trái tim ḿnh và trái tim Phương với những ấm áp từ cơ thể Nàng đă lan toả sang anh.

Thế là hai người đă yêu nhau từ ngày ấy, từ cái hôm tổng dợt văn nghệ định mệnh ấy !

Cuối cùng ngày tốt nghiệp cũng đă diễn ra ! Phương chọn được nhiệm sở gần, đi dạy ở môt trường trung học ở ngoại ô thành phố, c̣n anh nhận sự vụ lệnh đi dạy ở một thành phố cao nguyên cách xa nơi Phương ở hơn 300 km. Ngày chia tay họ đă cùng đi ăn tối, uống cà phê, đă cho nhau những nụ hôn ngọt ngào, những ṿng tay đam mê... Tâm và Phương vẫn giữ liên lạc thường xuyên với nhau và cứ mỗi vài ba tuần, Tâm lại phóng xe đ̣ về thăm Phương. Trong suốt thời gian xa cách, cả hai đă gửi cho nhau những cánh thư dài tràn ngập những nhung nhớ. Một lần về thăm Phương, cả hai đă không kiềm chế được lư trí và cả hai đam mê đă hoà nhập vào nhau chiều theo bản năng cùa con người...


Và môt thời gian sau Tâm đă mất liên lạc với Phương. Trong những lần về thăm nhà, anh đă cố gắng t́m gặp Phương nhiều lần nhưng không được v́ nàng đă t́m mọi cách né tránh không một lư do, không một lời báo trước. Tâm buồn bă và gần như suy sụp hoàn toàn. Sau đó anh nghe tin nàng đă lập gia đ́nh, chồng nàng là một sĩ quan, huấn luyện viên của Trường hạ sĩ quan Đồng đế. Tâm nhớ dạo ấy, anh ta đă lặn lội lên tận thành phố cao nguyên, nơi Tâm đang giảng dạy, mời Tâm ra một quán cà phê cùng nói chuyện phải trái... Anh ta đến gặp Tâm với bộ quân phục trên người, trên hai vai là chiếc lon Trung uư, bên hông là khẩu col 45 kè kè. Anh ta đă cảnh báo Tâm rằng bây giờ Phương đă là vợ của anh ta và ngầm hăm doạ Tâm là không nên liên lạc với Phương nữa. Tâm cười cười và nói với anh ta rằng: " Anh phải hiểu khi tôi chấp nhận đến quán cà phê này gặp anh theo lời mời của anh và như vậy có nghĩa là tôi hoàn toàn trong sáng. Trước đây khi anh và Phương chưa là vợ chồng, chúng tôi đă có một khoảng thời gian quen biết nhau, bây giờ th́ đă khác rồi, anh hăy tiếp tục yêu thương Phương và đối xử tốt với nàng và cũng đừng v́ chuyện quá khứ, anh hăy xử sự như một người đàn ông, luôn bao dung và rộng lượng "...

Sau thời gian ấy Tâm đă lao đời ḿnh vào những cuộc vui thâu đêm suốt sáng, với những chai rượu mạnh cùng những bước nhảy lả lơi bên ṿng tay cùa những cô ca ve ḥng quên đi mối t́nh vừa mất đi với Phương, nhưng vô ích v́ như ai đó đă nói là khi cố quên cũng lại là lúc càng nhớ thêm hơn bao giờ hết...

Bẵng đi theo năm tháng, tâm hồn Tâm cũng đă t́m lại được một chút nguôi ngoai về câu chuyện t́nh đổ vỡ với Phương. Nhưng chuyện đời luôn có những điều bất ngờ xảy ra. Một lần về thăm nhà anh gặp lại Trinh, một cô bạn thân và cùng khoá với Phương, và trong một lần cùng uống cà phê, Trinh đă ngập ngừng hỏi Tâm: "Ủa ông đă đi thăm bé Vi chưa? Nó đang nằm bệnh viện v́ bị bệnh gan đó! Tâm ngớ người hỏi: "Mà bé Vi là ai? Có liên quan ǵ đến ḿnh? " Trinh mới nói: "Trời ơi! Bé Vi là con gái ông với Phương đó, nó giống ông như đúc, chẳng lẽ ông không biết? Phương đă tâm sự với tui là trước khi lấy chồng nó đă mang bầu với ông và mong tôi giữ kín chuyện này cho gia đ́nh nó được êm đẹp, nay tui thấy tội nghiệp ông nên kể cho ông nghe là v́ con gái ông đang bệnh nặng mà cha th́ không biết, lỡ có mệnh hệ nào ông ân hận suốt đời... "
 

Một cảm giác tiếc nuối buồn bă xót xa trộn lẫn với niềm hân hoan chợt tràn ngập trong tâm trạng Tâm lúc này. Anh như muốn khóc, muốn thét lên cho mọi người biết là ḿnh đang hạnh phúc và chua xót như thế nào... Ngay lúc này, anh chỉ muốn chạy vào bệnh viện để được nh́n thấy đứa con gái, kết tinh của t́nh yêu giữa anh Phương, một món quà tặng vô giá mà Thượng đế đă ban cho anh trong những năm tháng khổ đau dằn xé trong tâm hồn anh về một mối t́nh đổ vỡ... Anh nói với Trinh: "Tui phải vào bệnh viện thăm nó ngay bây giờ, con tôi, con tôi đang bệnh nặng, tôi phải làm sao đây?" Trinh nói: "Không được đâu! ngay lúc này th́ không được. Như vầy nè, mai tui đưa ông vào thăm, lúc không có ông xă Phương ở đó v́ cha này ghen lắm. Ông không biết đâu, Phương nó khổ lắm sau khi lập gia đ́nh v́ ông xă nó luôn ghen tuông, dằn vặt về chuyện của ông và Phương dù là mọi chuyện đă thuộc về dĩ văng. Mọi chuyện xảy nó đều tâm sự với tui cho nguôi ngoai chứ thực sự là nó không có hạnh phúc khi lập gia đ́nh và cũng có nhiều lư do mà nó không thể giải bày với ông được và luôn sống trong sự cắn rứt là nó đă phản bội ông, đưa đẩy ông đến cuộc sống vật vờ như ngày hôm nay. Nó c̣n tâm sự với tui là v́ nó mà hơn chục năm rồi ông đă sống một ḿnh không quen biết với bất kỳ một người phụ nữ nào khác... . "

Những giờ khắc sau đó đối với Tâm là những nôn nao chen lẫn một thứ t́nh cảm thiêng liêng khó diễn tả và Tâm cũng không biết là ḿnh sẽ nói những ǵ với con sau bao năm không hề biết rằng ḿnh đă có một đứa con gái đang hiện diện trên cơi đời này. Anh nghĩ,  mà cũng thật khó khăn, chắc ǵ nó đă nhận anh là cha v́ nó đă từng sống và kề cận bên ông cha dượng, và trong tâm trí nó vẫn luôn đinh ninh người ấy mới chính là người cha thực sự của nó bởi v́ có ai nói ra cho nó nghe điều này. Luôn cả anh, cả Phương nữa, mọi người đă dấu giếm nó tất cả những lỗi lầm của họ trong quá khứ, dù biết rằng trong nghịch cảnh này anh hoàn toàn là người vô tội. Anh bị phụ rẫy và không biết ǵ cả, măi cho đến ngày hôm nay nếu Vi không bị bệnh nặng và nếu như Trinh không kể cho anh nghe về Vi, về những ǵ đă diễn ra sau khi Phương bỏ anh và lập gia đ́nh với một người đàn ông khác. Bây giờ trong anh là những rối bời xen lẫn với những đau xót khi nghĩ về mối quan hệ cha con giữa anh và Vi, đầu anh như muốn nổ tung, tất cả làm anh hoang mang quá đỗi, vừa mừng vui, vừa lo lắng và hồi hộp...

Thế rồi cái giờ khắc oan trái cũng đă điểm, anh bước theo Trinh đi dọc theo hành lang bệnh viện đến khu điều trị thuộc khoa nội. Giờ ấy không có ai ngoài cô cháu gái của Phương. Phương đă ra ngoài quầy thuốc, Trinh giới thiệu chú Tâm này là bạn của d́ Trinh và mẹ cháu, nghe cháu bệnh đến thăm. Đặt giỏ cam và sữa lên bàn, Tâm nh́n con gái đang nằm mệt nhọc trên giường bệnh, khuôn mặt giống anh như đúc đến độ cô cháu gái của Phương phải ngạc nhiên thảng thốt buột miệng: " Sao chú này giống em Vi quá vậy d́ Trinh?" Trinh phải khỏa lấp bằng cách hỏi thăm về bệnh t́nh của Vi cho qua chuyện. Riêng Tâm, anh cảm thấy ḿnh như sắp khóc, một thứ t́nh cảm thiêng liêng dường như đang trổi dậy trong anh. Anh muốn được ôm ấp, vỗ về đứa con gái lạc loài của anh với tất cả t́nh yêu thương của một người cha nhưng nào thể được, anh nói lí nhí một điều ǵ đó trong cổ họng rồi xin phép ra ngoài một chút.
 

Anh ngồi trầm ngâm trên chiếc ghế đá trong công viên của bệnh viện. Những giọt nước mắt yêu thương đau thương tràn qua khoé mắt, anh cảm thấy ḿnh yếu đuối hơn bao giờ hết, hơn cả lần Phương phụ rẫy anh ngày xưa.
 

Công viên bệnh viện vắng hoe, chỉ ḿnh anh khóc nức nở và Trinh đứng ái ngại ở một góc xa xa... Cả một quăng đời trong quá khứ đang diễn ra như một cuốn phim quay chậm...  Ngày ấy anh và Phương... Và bây giờ là bé Vi...



          Những buổi tối trầm ngâm trong nỗi cô đơn buốt giá như hôm nay, anh lại nghĩ nhiều về Phương, về bé Vi, về một quăng đời trong quá khứ rồi tự nhủ thầm: "Cuộc đời quả thật đáng buồn hơn bao giờ hết, tất cả chỉ là những ràng buộc, những gặp gỡ phũ phàng..."

 

Lư Quang Hoàn


 

art2all. net