Lư Quang Hoàn

 

Ở ĐÂU ĐÓ

 



 

Ở đâu đó …
là vùng kư ức nhoè nhoẹt những gam màu rực cháy
trên tấm “ canvas “ bất động
Phía sau là những tiếng thở dài nồng mùi ham hố
Đêm nhiệt đới tràn đầy sự phản trắc
Điều c̣n lại của một ngày là những ră rời
Ngôn ngữ lúc này quả là vô ích
Từng con chữ tan chảy và bốc hơi theo cách riêng của chúng
trong đầu nồng nặc toàn mùi thuốc súng
Tiếng bom đạn gầm rú trong đêm
Những bóng ma ...
đang lũ lượt quay về
Hành trang là những Balô đựng đẩy quá khứ

Giống như ...
cô gái hát t́nh ca hằng đêm
phía trước hiên nhà
trong dáng dấp rất bụi
chiếc quần jean bạc màu qua năm tháng
tiếng hát hao gầy
được vây bọc cùng những hợp âm rời ră
Vang lên từ chiếc guitar thùng
màu cỏ úa ...
thế là ...

Nỗi đớn đau đường như ̣a vỡ Và tan biến vào hư không
Sự hụt hẫng giống y hệt như cơn đột quỵ
Của bầy chim đi trú
t́m nơi trốn tuyết trong những ngày đông

Những ngày ...
mùa thánh lễ vang vang tiếng thánh ca và lời cầu kinh râm ran

từ ngôi giáo đường bên kia thành phố
Nơi mà những con đường phủ đẩy tuyết trắng
Với hàng cây phong lữ lạnh giá bên đường
Không một ai qua lại

Với tôi ...
Sự hốt hoảng như đè nặng lên lồng ngực
chúng giống như những rặng san hô đang than khóc
Phía ngoài khơi xa chập chùng sóng nước
Thấm đẫm thân phận kẻ lưu đày

Và mỗi ngày những trang nhật kư lại dài thêm
những kư tự ngoằn ngoèo như tự dằn xé lẫn nhau
Ẩn hiện trên khuôn mặt người quá phụ
Là những giấc mơ phù phiếm mang màu cánh gián
Như đang chờ ngày bước lên giá treo cổ
Mọi điều h́nh như đang quay về thời trung cổ
Gă “Homeless” ngồi thẫn thờ bên góc phố
Miệng nhóp nhép ồ bánh ḿ kẹp thịt
Chân nhịp nhàng
Ḥa cùng những bản t́nh ca
Phát từ chiếc loa thùng của người hát dạo
Phía trước ngôi chợ thưa ít người qua lại
Ở ngoài kia đêm đă xuống từ bao giờ
Đêm ngọt ngào với lời phủ dụ có cánh
Đă đánh rơi đi
những giấc mơ phù phiếm
Và khuôn mặt thật của ḿnh

Tôi trở về căn pḥng cũ nồng nàn mùi chăn gối
Căn pḥng vọn vẹn mười bốn thước vuông
Ngày và đêm luôn ngập tràn bóng tối
Tôi vùi mặt vào gối
Thoang thoảng mùi mồ hôi
Bỗng dưng thấy nhớ một ai đó khôn cùng
Và ch́m sâu vào những giấc mơ
Những giấc mơ không có thực
nhưng có cả nỗi đau lẫn niềm hoan lạc, tội lỗi và thánh thiện
Nhưng bên ngoài những giấc mơ
Lại là những điều nghịch lư

Cơn đại dịch đang bùng phát khắp nơi
Con số lây lan và tử vong đang tăng theo cấp số nhân mỗi ngày
Nỗi thống khổ phủ dầy lên từng khuôn mặt
Những ḍng người sắp hàng chờ nhận thực phẩm
Những công nhân lo sợ bị tống khỏi nhà ...
...

Nhưng người ta vẫn cứ phớt lờ mọi chuyện
Hăm hở diễn vai hề trong những tṛ chơi quỷ quyệt
Những ông bà phù thủy với chiếc đũa thần
Phù phép hết chuyện này đến chuyện nọ
Có thật là nước Mỹ đang ch́m sâu vào cơn trầm cảm quyền lực ?
...
Và vở bi kịch đang đến hồi gay cấn
Cũng đành phải chờ vậy thôi
Nhưng dù thế nào đi nữa ...
Vở bi kịch rồi cũng phải hạ màn thôi !
Hăy đợi đấy
Chúng ta sẽ có một trận cười ra nước mẳt !

 


Lư quang Hoàn 

tháng 12.2020


 


 

art2all. net