Lư Quang Hoàn

 

THÂN PHẬN

 

          Buổi sáng c̣n nằm trên giường, mắt c̣n nhắm, Long như đang bềnh bồng ở một nơi nào đó, chàng muốn tận hưởng cái cảm giác nửa tỉnh nửa mơ. Đêm qua măi hơn hai giờ sáng chàng mới mơ hồ ch́m dần vào giấc ngủ và dĩ nhiên không suôn sẻ lắm. Ngay cả trong giấc ngủ chàng vẫn như bị dằn xé bởi những chuyện đă xảy ra với Di.

Trong đầu Long câu chuyện như mới xảy ra hôm qua. Dù muốn quên, muốn buông,  nhưng nào chàng có làm được. Đúng là t́nh yêu giống như một loại độc dược, biết là uống vào sẽ chết nhưng mấy ai chịu dừng lại. Chàng vẫn không thể nào quên được Di dù rằng giữa hai người đă xảy một số chuyện ngoài ư muốn. Giờ Long mới thấm thía nỗi đau đớn như thế nào của một kẻ thất t́nh. Dù trong đời chàng đă năm lần bẩy bận lao đao v́ chuyện t́nh ái. vậy mà vẫn không chừa bỏ cái tật lăng mạn. Đúng là "giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời."

Nỗi đau này, Long không biết diễn tả thế nào cho chính xác. Chàng chỉ cảm nhận được là ḿnh đang rất đau. giống như một người mắc bệnh ung thư, bị hành hạ bởi những cơn đau hữu h́nh trên thân xác cùng với những cơn đau vô h́nh trong tâm hồn. Cả hai không ngừng tấn công chàng liên tục. Dĩ nhiên mỗi ngày chàng vẫn phải làm việc, ăn, ngủ. nhưng không một lúc nào nguôi ngoai nỗi nhớ đằm thắm chen lẫn chua xót về Di.

Chàng nhớ như in những ngày tháng cũ, lúc cả hai vẫn c̣n thân thiết. Khẽ thở dài Long hồi tưởng về những ngày tháng quá khứ. Chàng như thầm th́ với chính ḿnh. liệu chúng ta c̣n kịp quay lại với nhau không Di? Chúng ta c̣n kịp quay lại với nhau không Di? Anh buồn và rất nhớ em. Anh biết làm sao đây?

***

Một buổi sáng, khi thức giấc Long đă phát hiện ra là ḿnh đă không c̣n nh́n thấy những vật chung quanh một cách rơ ràng, tất cả như bị che phủ bởi một lớp sương mù vô h́nh. Chàng lần ṃ vào pḥng ăn cố gắng t́m chiếc b́nh đựng cafe, không phải bằng mắt mà bằng thói quen và trí nhớ. Tự pha cho ḿnh tách cà phê đen như mọi ngày, vậy mà lúng ta lúng túng, đổ lên đổ xuống, chàng dụi mắt để kiểm tra lại thị giác của ḿnh một lần nữa, cũng chỉ là một màn sương mờ ảo. Giật ḿnh chàng tự hỏi: Mắt ḿnh chắc có vấn đề ǵ đây rồi? Phải đi Bác sĩ thôi. Không biết ḿnh có thể tự lái xe được không đây?

Long phone cho Rodger, thằng bạn thân, hỏi: "Mày có rảnh sáng nay không?" Hắn hỏi lại: "Có chuyện ǵ không?" Long nói: "Đôi mắt tao có vấn đề, không thấy ǵ cả, trước mặt chỉ là một màn sương. Mày đến đưa tao đi bệnh viện nha."

Sau khi khám, thử nghiệm mọi cách, Bác sĩ nhăn khoa hỏi: "Gần đây anh có chuyện ǵ căng thẳng không? Anh bị mắc chứng tăng huyết áp nhăn cầu. Ca này gay go đấy, nhưng chúng tôi sẽ cố gắng. C̣n anh tránh bớt suy nghĩ, hăy thư giăn ḿnh trong mọi hoàn cảnh, nếu không anh sẽ bị mù vĩnh viễn."

***

Vậy là Long không nh́n thấy được ǵ đă ba tháng rồi. Với máy móc, thuốc men và các phương pháp trị liệu mới nhất cho đến giờ phút này các bác sĩ hầu như vẫn chưa t́m ra cách để cứu đôi mắt cho Long. Long nghĩ nếu vậy ḿnh sẽ không c̣n nh́n thấy bất cứ điều ǵ trên đời này kể cả Di nếu như được gặp lại nàng.

Đă hơn ba tháng rồi việc cứu chữa cho đôi mắt của Long như vẫn dậm chân tại chỗ. Long vẫn c̣n nằm viện. Tuy mắt không c̣n nh́n thấy nhưng tất cả những hồi ức về Di và những chuyện đă qua dường như vẫn ẩn hiện đâu đây. Chàng bây giờ cảm nhận sự vật bằng xúc giác và đầu óc. Hơn lúc nào hết h́nh ảnh Di vẫn ẩn hiện trong chàng mỗi ngày.

Như vậy là đă tuyệt vọng v́ bệnh viện đă chính thức thông báo là không thể phục hồi lại được nhăn quan cho đôi mắt của Long được và chàng sẽ phải sống với bóng tối trong suốt quăng đời c̣n lại.

Bệnh viện đă cung cấp cho chàng một con chó tên nó là Rob. Từ nay nó sẽ là người dẫn đường, sẽ sống cùng chàng cho đến hết đời. Chàng nhủ thầm, cũng may là nhờ cảnh ngộ này mà ḿnh có được Rob, một con vật làm bạn và an ủi trong những ngày đơn chiếc, tật nguyền.

Chàng đă sống với bóng tối và những hồi ức về Di trong những năm tháng cuối của đời ḿnh, bên cạnh là Rob, chú chó dẫn đường và cũng là người bạn duy nhất trong suốt những năm tháng này. Thêm một điều may mắn nữa là Hội Người Mù đă hỗ trợ chàng một bộ chữ Braille, v́ vậy cũng tiện cho chàng trong việc viết lách trong những ngày tháng sống trong bóng tối.

Ngay khi được bác sĩ thông báo về đôi mắt của ḿnh, Long đă như điên dại và chỉ muốn kết liễu đời ḿnh. Nhưng nhờ bạn bè, đồng nghiệp an ủi anh đă vượt qua được thời gian khủng hoảng đó.

Bây giờ th́ Long đă biết chấp nhận những phũ phàng và bất hạnh của đời ḿnh, chàng âm thầm sống cam chịu trong bóng tối của đêm đen dằng dặc, làm bạn với những âm thanh buồn bă của cây guitar gỗ mỗi đêm, thân thiết với chú chó Rob mỗi ngày.

Mỗi ngày đời chàng đă trôi qua với nhiều thời khắc. Lúc ch́m sâu vào nỗi nhớ về Di, chàng đă ngồi im lặng trong bóng tối của căn pḥng hằng hai ba giờ liền và trầm ngâm trong khói thuốc. Chỉ cho đến khi Rob, dường như sốt ruột chạy quanh quẩn dưới chân chàng, kêu lên những tiếng sủa nho nhỏ dường như khó chịu th́ chàng mới như thoát ra khỏi một giấc mộng dài. Long đă sống với những hồi ức đẹp đẽ của ḿnh về Di, người đàn bà một thời chàng đă yêu và măi đến bây vẫn không thôi yêu nàng.

Long đă sống những ngày tháng âm thầm trong bóng tối của đời chàng như thế đó, sống cô quạnh với nỗi nhớ về Di như ánh sáng độc nhất giữa cuộc đời mù loà, tăm tối của chàng. Mỗi ngày trôi qua cuộc đời Long như một khúc nhạc đơn điệu, buồn bă tràn đầy bóng đêm với thuốc lá, rượu mạnh, âm nhạc của Chopin và h́nh bóng Di, cho đến một ngày...

***

Người viết là bạn thân của Long và v́ công việc đă phải di chuyển đến Alaska nên đă lâu không có tin tức của Long mặc dù cố gắng liên lạc mail, phone, nên đă mất liên lạc. Măi cho đến hôm nay có dịp quay lại Iowa mới biết được chuyện của Long.

Trong lúc ngồi viết lại câu truyện này bên hàng hiên của một quán cafe Starbucks, những ḍng chữ như nhoè nhạt đi v́ tôi đang khóc, khóc cho cuộc đời Long và cho chuyến đi cuối cùng của Long. Nghe mọi người kể lại, Long đă lao đầu vào một chiếc xe đang phóng với tốc độ 70 miles/h trong lúc đang băng ngang đường cùng chú chó Rob.

Không biết Di giờ này đang ở đâu, nếu có thể tôi muốn nói với nàng về t́nh yêu Long đă dành cho nàng ra sao, ngay cả lúc đang sống trong mù loà tăm tối. Tôi muốn kể lại cho Di tất cả những bất hạnh đă dồn dập đổ xuống đời Long.

Tôi thầm nghĩ ngay cả khi quyết định lao đầu vào chiếc xe đang chạy với tốc độ nhanh, chắc hẳn trong tim và tâm hồn chàng cũng đang nghĩ về Di, người đàn bà chàng đă yêu, yêu cho đến khi ra đi, giă từ cuộc đời, một cuộc đời đầy giông băo và bất hạnh.

Lư Quang Hoàn

 

art2all. net