Lư Quang Hoàn

 

 

T̀NH YÊU NHƯ NHỮNG CON DIỀU NO GIÓ

 




Rồi nàng ...
cũng sẽ quên đi những khuôn mặt nhàu nhoè
Để trở về ngật ngừ trong chiếc ghế phủ màu dĩ văng
Cơn say nàng đêm qua h́nh như vẫn chưa giă
Những giọt rượu cuối cùng đă tràn một bờ môi
Những tiếng thở dài vút ra từ ṿm cổ hao gầy
Sau lưng nàng h́nh như mùa thu đang bỏ đi …

Dĩ nhiên ...
Hôm nay không phải là hôm qua và sẽ không là ngày mai
Thời gian giống như một gă giang hồ sẽ luôn là bất định
sự thật trần trụi này có lẽ không ai chối bỏ
Nỗi tuyệt vọng rồi sẽ vơi dần theo từng ly rượu mạnh
Thời gian đang chựng lại trên từng gót chân son

Tiếng saxophone rên rỉ màu ham hố
Đêm cuộn tṛn theo những ṿng quay nghiệt ngă
Khúc luân vũ buồn đă không làm tan đi nỗi nhớ
Và mầu thời gian luôn là nỗi ám ảnh về một quăng đời đau
rồi những phôi pha sẽ trôi dạt theo những tháng cùng ngày
Bóng dáng quá khứ đă đi xa và sẽ không bao giờ quay lại

t́nh yêu giống như một dung dịch cường toan
không màu, không sắc ...
luôn làm tan chảy những trái tim băng giá
Giống như một phép màu sẽ làm cho mọi vật hồi sinh

Và như thế đó ...
nàng đă sống lại vào giữa đêm phục sinh
Rón rén, nhẹ nhàng giống như từng giọt sương đêm
Thôi thúc trái tim nàng với từng nhịp đập hoang dă
và níu kéo cuộc đời nàng trở lại … một cuộc đời chẳng giống ai
theo cung cách riêng có pha ít nhiều đỏm đáng
Sự ngoa ngoắt trên khuôn mặt nàng vẫn không làm phai đi nhan sắc xưa

Nàng đă chờ đợi mỗi ngày bên ô cửa
Ấp ủ và nâng niu những giấc mơ của ḿnh
Những giấc mơ là có thật trong một góc đời thường
Nơi mà mỗi ngày từng chuyến xe thổ mộ dong ruỗi
cùng những âm vang lóc cóc rộn ràng nơi cuối phố
Như thể là nàng đang sống những năm tháng cuối cho cuộc đời ḿnh
Cùng những giấc mơ phù phiếm luôn dài và vội vă như một quăng đời câm
Cùng nỗi nhớ nàng như đang mọc cánh
T́nh yêu hỡi … T́nh yêu ơi !
giống như những con diều no gió
Bay vào bầu trời chiều nhuốm sắc hoàng hôn
Sẽ ch́m sâu dần vào từng giấc chiêm bao !

Lư Quang Hoàn

/Nov 10 


 


 

art2all. net