Minh Đức Triều Tm Ảnh

 

 

BY TỎ  2

 


Mai hết cuộc, Ti xin về ni cũ
Gi từ ngy o đỏ đn xanh
Chẳng phải ti nhớ nguồn nhớ tổ
M bởi ti chưa dung nổi thị thnh


Ti đ ra đi bằng bi thơ thứ nhất
thuở đầu đời mi rượu lả đường say
Ti đ ra đi tự khối tnh chn thật
Yu trần gian m chưa dm cầm tay!


Ch ti mọn khng hơn loi ru biển
Thn ti mềm khng kham nổi gi sương
M hiểu biết cũng như loi ong kiến
th ni chi nhập cuộc với ln đường


Cơm với o dễ sinh mầm su bọ
Cưu mang chi cho hn liệt một đời
l d hạc tự ci nguồn Đng độ
vốn v tranh cả giọng ni tiếng cười


Cảm ơn nh! một đời gi nổi
Cuốn phăng ti đến một chốn bn trời
Thế gian nh! một lần xin sm tội
Quỳ nơi đy m m siết con người!


Dẫu by giờ mai c về ni cũ
Ti chẳng dm v mnh l sư tử rừng xanh
Ti sẽ sống một đời bnh dị
Hơn chi ai m phất o thị thnh


Những bằng hữu ln đường
Những người em ở lại
Ti xin chấp tay im lặng, ci đầu
Khng ni được dẫu một lời vụng dại
Trong hồn ti sương phủ mấy nhịp cầu


Ti chẳng biết nơi nao l qun trọ
Kiếp vốn tha hương, cố quận bao giờ?
Nếu cn thở, ti vẫn cn by tỏ
yu cuộc đời với nguyn vẹn tnh thơ!


Cc anh em ti m tnh Thầy nghĩa Đệ
c nhớ nhau xin cạn một chung tr
Đời cn đẹp khi ta cn giọt lệ
đời khổ đau nn sinh-tử-tnh-ca!


Ti yu con chim cổ cn rướm mu
Đến trần gian phụng hiến cả tm hồn
Đ một thời ti trao người kiếm bu
Cn giờ đy, kh lực đ hao mn!


Ti bỏ cuộc? Ừ, th ti bỏ cuộc!
Ti ra đi? Ừ, th ti ra đi!
Ai bỏ cuộc v ai khng bỏ cuộc
Nhn trn đầu, my trắng giục đường phi!


Từ gi nh! Mấy năm khng hẹn được
Kẻ đng chu, người ty thổ m khơi
Cn lun hồi th ta cn gặp gỡ
Cn ra đi, cn trở lại bn người!


Cn ra đi, nghĩa l cn đin dại
Cn nửa khuya thả mộng mấy sng hồ
Cn yu người, nghĩa l cn quằn quại
cn đỉnh cao tc rủ một trời thơ!


Thi nh người, mai ti về ni cũ
Để biết mnh mun thuở vẫn cn đi
Để biết mnh khng l g cả!
Xin một đời ru cỏ an tri

 

 

Minh Đức Triều Tm Ảnh
 

 

 

 

art2all.net