Ngưng Thu
 

ÔI NHẸ NHÀNG CƠN GIÓ MÙA THU

 


           Anh ngồi bên hiên nhà, dưới ṿm mây có màu của những âm giai trong như giọt sương đậu trên nhành thạch thảo. Mơ hồ một làn gió thu nhẹ nhàng mơn man trên vai. Anh muốn phả nỗi nhớ trong anh theo làn mây bay đưa về nơi có cánh đồng, có mùa gió thu man mác thổi. Nỗi nhớ mà cô bảo đó là điều xa xỉ. Nhưng nếu nói là nhớ về một người mà anh vô cùng yêu thương là xa xỉ th́ anh chính là đại tỷ phú xa xỉ trong lúc này. Anh nhớ về cô. Ôi! cơn gió thu lại nhẹ nhàng thoảng qua vai, qua vai...

Đôi lúc bâng quơ những tin nhắn:

- Em có nhớ anh không?

- Không

- Ác

- Ừ! vậy đó

Anh thầm nghĩ tại sao cô lại luôn trả lời những câu hỏi của anh, mà thật ḷng cô ấy có nhớ ǵ đến anh?

Cuộc sống đôi khi cũng có những t́nh huống khó xử. Cô cũng có thể giả dối với anh cho qua chuyện mà, ví dụ như:

- Em có nhớ anh không?

- Có, em nhớ anh.

- Thật chứ?

- Vâng, rất nhớ.

Nhưng anh chưa bao giờ nghe cô trả lời anh như vậy. Tuy là cô luôn đáp lại tin nhắn của anh mỗi khi anh lên tiếng. Anh không biết cô đă suy nghĩ ǵ, nhưng có lẽ trong ḷng cô luôn luôn chỉ có một người duy nhất không thể thay thế. Và những lời yêu thương nhung nhớ của cô th́ chỉ để dành nói với riêng người cô ấy yêu thương mà thôi. Thế nên cô luôn “ác” như anh từng bảo cô mỗi lần cô nói những câu vô t́nh.

- Em bớt bịnh chưa?

- Dạ đỡ rồi.

“Cũng lễ phép đó chớ"

- Bệnh yêu người nhớ đó.

- Chi hả anh?

- Là bệnh nhớ người yêu đó mà.

"Ui cô ấy vô t́nh hay giả đ̣ không biết ta nói ǵ, bực thiệt"

- Mệt, có ai để nhớ chứ?

- Vô t́nh quá, anh th́ nhớ lắm, em không nhớ à?

- Vô duyên, khi không lại đi nhớ người không phải của ḿnh.

- Thích th́ nhớ, có sao đâu?

- Không bàn luận chuyện này.

"Cô ấy lại ác với ḿnh"

- Đó là quyền mà của anh mà.

- Không lư luận nữa.

"Lại ác với ḿnh nữa ḱa"

- Em đừng nhốt t́nh yêu và nỗi nhớ lại, nó sẽ bị băo ḷng xé rách trái tim em.

"Ui, ḿnh đang tự nói ḿnh"

- Không nói nữa.

"Vô t́nh thiệt"

- Anh không thể che đậy nỗi nhớ nên phải nói ra. Dù là không được t́nh yêu của người ta nhưng anh vẫn chấp nhận, đó là nỗi niềm riêng của anh thôi, Anh luôn tôn trọng em.
.
.
.

- Em đi rồi à?

- Không.

- Sao không trả lời?

"Ác thiệt đó nghe"

- Em vẫn vừa làm việc vừa nghe anh nói đó thôi

- Vậy à? Anh cứ suy nghĩ, sao ḿnh có cảm xúc và rồi yêu người ta nhiều đến thế mà người ta th́… Đúng, t́nh yêu nó tự đến và bây giờ anh mong nó tự ra đi để anh khỏi vấn vương…thế nhưng nó cứ ở măi trong anh. Làm sao đây?

- Anh lảm nhảm một ḿnh đó ?

Ừ! H́nh như anh đang lảm nhảm một ḿnh.

Những giọt trăng vẫn nhảy nhót bên hiên, chúng đung đưa trên mấy cánh thạch thảo nhỏ xíu màu tim tím thật là lăng mạn. Mà không, không phải chỉ có những giọt trăng mới làm nên sự lăng mạn đêm nay. Đó là v́ có làn gió thu mơn man d́u những cánh hoa thạch thảo lung lay lung lay dưới ánh trăng ngà. Ôi! Lại là gió thu nhè nhẹ nữa sao? Anh yêu làm sao làn gió mùa thu ấy. Anh ngồi thừ và lẩm nhẩm lời bài hát : Em như cơn gió thu bay bay nhè nhẹ, đưa anh đi t́m vần thơ ...(*)

Ôi! thật là nhẹ nhàng cơn gió mùa thu.

 

Ngưng Thu

(*) Trích câu trong bài hát YÊU EM DÀI LÂU của Đức Huy


 

art2all.net