Ngưng Thu


 

T̀NH LÀ CHIÊM BAO


Ḷng tôi cũng thật chiêm bao, mơ chi ngày biển thôi gào, sóng dim, ngọn lau lách đứng im ĺm
chắc là cơn gió lặng thinh dỗi hờn.

Cánh buồm chạm phía chiều đơn, màu đông xa, ngơ hương chừng xuân sang, nắng từ hôm mưa sang ngang, cỏ cây biết nói, đôi hàng lệ khô.

Tôi - tên hoạ sỹ hồ đồ, vẽ đôi mắt ướt thả vô nắng chiều. Muốn sang họ bắc cầu kiều*, c̣n tôi chỉ biết muốn yêu. T́nh bằng...

Ôm gió rồi lại ôm trăng, nghe nhành trúc với mụt măng thở dài, trên trời mây trắng măi bay, mặc tôi ngồi với đêm này và mai...

Tô son vào vết tàn phai, dệt thơ đáy mắt cho hoài cơn mê, ḷng tôi một cơi đi về**, con đường định mệnh sơn khê tỏ tường.

Chỉ là thương nên vấn vương, rằng yêu ai những đêm trường mơ hoa, sông t́m biển, sông chảy ra, t́nh tôi sao măi cứ là chiêm bao.

 

NGƯNG THU
 

______


*Ca dao
** TCS
 

art2all.net