NGUYỄN AN B̀NH
 

 

LĂNG ĐĂNG HEO MAY




Sài g̣n nào có mùa thu đâu em
Tháng chín chỉ lay phay gió heo may vừa chớm
Trên tàng lá me non biêng biếc xanh buổi sớm
Cũng đủ làm lao xao khúc hát giao mùa.

Em xuân th́ -thuở ấy đẹp tựa nắng trưa
Vàng óng ả trải trên bờ vai thon nhỏ
Quay theo ṿng bánh xe nhẩn nha thương nhớ
Ngày khai trường t́m đă vắng một người quen.

Chỉ trơ lại góc phố xưa ngơ ngác- chiếc cột đèn
Không biết ai c̣n nhớ con đường mang tên cũ
Và hơn thế có một cái tên trường nữ
Gia Long một thời t́m đâu áo em bay.

Đời trôi theo ṿng xe đạp vẫn quay vẫn quay
Bầy chim sẻ ngày nào chắc đă bay đi mất
Nhành phong lan mướt xanh trên cây dầu cao ngất
Đă tàn chưa khi năm tháng đă xa mù.

Con phố nầy xưa em đă từng đi qua
Buổi sáng mù sương manh nha những ngày trốn học
Chỉ c̣n lại gốc bàng già nghẹn ngào đứng khóc
Dưới chân em xao xác chiếc lá đỏ cuối mùa.

Tôi cũng đă từng đợi em dưới những cơn mưa
T́m đôi mắt t́nh nhân một thời giờ xa lắc
Th́ ra chia ly bao giờ cũng làm tim ta đau ngất
Nên Sài g̣n nào có mùa thu để ta đợi ta chờ.
 


NGUYỄN AN B̀NH

 

 

 

art2all.net