NGUYỄN AN B̀NH
 

 

THẤY NẮNG HỒNG ĐẬU XUỐNG BỜ VAI
 

*Tặng Hoài Huyền Thanh
(Nắng Hồng thuở ấy)


Trời cuối năm ngày qua đi rất vội
Cơn mưa phùn biết chia sẻ cùng ai
Cái lạnh sắt se trên từng ngọn lá
Biết có ai về tay ấm bàn tay.

Nhớ giọt nắng khi mùa đông trở rét
Sưởi trái tim hồng ngày tháng gian nan
Chốn quê nhà sao ta làm khách lạ
Chạy suốt đời chưa hiểu hết nhân gian.

Bắc An Ḥa ngày xưa c̣n sóng vỗ
Đón em về mưa trắng cả Mỹ Luông?
Phà Cần Thơ thôi không c̣n đợi khách
Nước Ninh Kiều dờn dợn khói chiều buông.

Mấy mươi năm đă chồn chân sức ngựa
Chợt nao ḷng về uống nước sông xưa
Trời đất cũ một màu mây trắng nơn
Buồn rưng rưng thương ngọn cỏ gió đùa.

Chỉ tiếc t́nh xuân trôi theo năm tháng
Chợt thấy đời ḿnh là áng mây bay
Đường xa quá khi thời gian sắp hết
Mơ thấy nắng hồng đậu xuống bờ vai.


19/12/2014

NGUYỄN AN B̀NH
 


 

art2all.net