NGUYỄN AN BNH
 

 

NĂM NĂM TRỜI, THONG CHỐC
 


 

Năm năm trời xa lắc
Em đ qun người rồi
Con tim no đ hết
Cho mảnh đời chia đi.

Năm năm trời thương nhớ
Yu mỗi một con đường
C ngy xưa em bước
Cn thoảng một mi hương.

i hng sao ngy nọ
L vng ngy vẫn bay
Bao năm cn đứng ngng
Cht hương nồng đắm say.

Năm năm trời, thong chốc
o ngy thơ ngy no
Vội qun ma phượng nhớ
Trong nỗi buồn mưa mau.

Ơn em ta no dm
Bỏ qun ngoi cửa đời
Cho ngậm ngi xe ngựa
Một thuở tnh hư hao.

Thời gian ta cố giữ
Tri tim hồng ngy xưa
D dng đời tri dạt
D mưa buồn phất phơ.

Người giờ xa vạn dặm
Nắng mưa cuốn bụi lầm
Đường trần như chỉ rối
Lại nhớ người xa xăm.

21/3/1974

 

 

art2all.net