NGUYỄN AN BNH
 

NGƯỜI ĐI QUA ĐỒI SƯƠNG

 

*Tặng Hạ Trắng- Đ Lạt
(người tạo cảm hứng cho ti viết bi thơ nầy)





1-
Người đi qua đồi sương
Ngựa lạc dấu thin đường
Nẻo về đầy gi lộng
o tm hồn ti vương.

L thng reo do dạt
Bay đi bụi phấn vng
Gio đường em nghing bng
Mang tnh ti lang thang.

Leo ln cao dốc nhớ
Bậc đ cn m sương
Ru xanh mờ vch ni
Tương tư l ven đường.

Tnh ti thnh cỏ a
Lt nhẹ đường em đi
Bao ma hoa Đ Lạt
Gai nhọn nhớ tnh si.

2-
Người đi qua đồi sương
Mơ giấc mơ v thường
Tiếng chim buồn ngậm ngải
Dấu sau ngực trầm hương.

Em thường nghe tc ht
Ti lại ngờ suối reo
Hồn ti đnh phiu bạt
Dốc tnh mi cheo leo.

Ti tm trong men rượu
Đy cốc em hiện về
Ngn lau trn sng lạnh
Tiếng so buồn Trương Chi.

Đằng sau mu o tm
Bt ngt đồi hoa sim
Mưa tri thnh k ức
Lạnh đi bờ chn chim.

3-
Người đi qua đồi sương
Mưa nắng mỗi con đường
Em lưng chừng dốc đợi
Ti lưng chừng yu thương.

Ma xun khng hẹn trước
Trong xanh nước mặt hồ
Đi loanh quanh phố nhớ
Mắt buồn đến ngy ng.

Ly c ph bốc khi
Thơm ngt trong chiều sương
Mnh ti lần thả bước
Em ở đu bn đường.

Mơ giấc mơ Đ Lạt
Thin đường lại m tăm
Người nghe trong cỏ ht
Tm hoi nụ tầm xun.

 

 

 

art2all.net