NGUYỄN AN BNH
 

 

NỖI NHỚ THỜI GIAN

 


Ti nhớ em như nhớ tiếng ci tu

Đi xa mi cho sn ga đứng đợi

Hng cột điện chạy di trong mn mi

Những đường ray hoen rỉ suốt ma đng.

 

Ti nhớ em như nhớ một dng sng

Kiệt sức chảy qua đi bờ đất lở

Chờ nước ln đem ph sa mu mỡ

Tưới cnh đồng tnh suốt những cơn say.

 

Ti nhớ em như đn nhớ đm di

Tiếng dế gy trong vườn xưa buồn qu

Mặt hồ soi nh trăng vng xứ lạ

Em c về trn sng nước sương tan?

 

Ti nhớ em như bướm nhớ hoa vng

Vườn xơ xc hồn ti thnh sa mạc

Ti đứng đợi mưa cuối ma rớt hạt

Để nụ tnh chợt nở giữa trời xanh.

 

Ti nhớ em như l nhớ thương cnh

Cơn bo rớt lm se lng ai thế

C tm nhau từ đầu non cuối bể

Sng x bờ đnh lạc mất ln hương.

 

Anh nhớ em như nhớ một con đường

Thời o trắng đ mn chn qua đ

Từng cnh phượng đỏ khung trời hạ nhớ

M ửng hồng theo từng bước lang thang.

 

Ti nhớ em một mu o thời gian

Đ theo ti qun mất thời trai trẻ

Gi trong tim mi hồng đo nhỏ b

Vẫn thơm nồng ngy ấy cn c nhau.

 

Nguyễn An Bnh
 

 

art2all.net