NGUYỄN AN BNH
 

 

QU NGƯỜI




Nắng rải chiều ln sng
Chiếc l v tnh rơi trn vai sng
Lăn tăn nghe tiếng cười reo vui vỡ vụn
C giật mnh chớp cnh bay đi
Về thi ngy sắp tn
Chỉ cn ti mải m đứng đợi
Chờ hong hn gọi vọng lại tn mnh
Giữa khoảng khng xa ngi
Mnh mng v định.

Ti xa người mưa hy cn xanh
Mảnh trăng cong oằn treo sợi nhớ
Bật thnh m thanh sắc nhọn
Cơn mơ ha thnh tia chớp m hồn
Tiền kiếp tri biền biệt
Tc tơ đu thnh duyn nợ
Nn lỗi hẹn trầu cau
Cho vi nồng phai hương lửa
Cội rễ nhạt nha trong cơn m chiều
Mang niềm đau xa xứ
Cố hương đu chỉ l một tiếng gọi
Sao lng m m suốt cả phận người.
.
Người xa ti nắng vng cuối ngỏ
Chm thạch thảo nh ai khng cn tm ngt
Hoa din vĩ mi mn hương sắc
Sng qu chưa một lần quay về
Gương mặt nhe khng cn thấy bng
Ma thu chắc g cc tần lại nở
Con đường đột nhin hửng nắng
Khng thể xua tan sương khi quẩn quanh
m cả một đời c quạnh
Thm p mặt vo bức tường vi vữa
Đ xanh ru niềm hạnh phc bao giờ
Biết ai cn nhớ.

Em v ti hai con chim lẻ bạn
Bay đi tm một nửa đời nhau
Mơ khu vườn địa đng nhiều hoa thơm cỏ lạ
Tri cấm ngọt ngo hương vị
cửa mở toang bao điều bất hạnh
Dng sng thnh ng rẻ
Rối lng nhau những lc muốn tm về
Qu người thnh một phần xương thịt
Xa từng k ức cố hương.


14/04/2017
NGUYỄN AN BNH

 

 

 

art2all.net