Nguyễn Hàn Chung

 

 

HUYỄN HOẶC
 

 

 

 

Chúng ta lầm lũi đi miết trên một con đường
đi một ḿnh không có em bên cạnh th́ rất buồn
đi một ḿnh có em bên cạnh càng buồn hơn
nhưng anh phải đi thôi
không c̣n sự lựa chọn nào khác
không có lối đi tắt
ngơ hẻm cũng không .
sương xuống nhiều quá .Mù mịt .
Sóng vai bên nhau mà đi
chân dài em sải bước thật lẹ
chân ngắn anh phải chạy
nhiều lúc vấp té ḅ lăn ḅ càng
cố bắt kịp nhịp em bước
đều một hai so le, đều một hai so le, đều một hai so le
chưa đến cuối con đường chưa…
Trút bỏ quang gánh trên vai có bớt nặng một chút
choàng tay qua eo em thon cảm thấy phiêu phiêu một chút
chậm có một nháy nhay em bước vụt qua rồi
anh với hụt một ḿnh cười tẽn ṭ bóp trán chữa thẹn
có mấy ai biết đâu mà dối gian cho mệt.

Chúng ta đi lui cứ ngỡ là đi tới

lúc đi tới thiệt sự lại quay về điểm xuất phát
không phải không c̣n sự lựa chọn nào khác
một khi chân em dài mà tay em ngắn
một khi chân anh ngắn mà cánh tay lại dài tḥng
có chuyện bi kịch năo trạng ở đây không th́ không ai biết
một ḿnh anh đứng dạng chân giữa hai bờ ngủ ngáy và tê liệt
sương xuống nhiều quá . Mù mịt.
 

 

NGUYỄN HÀN CHUNG