Nguyễn Hàn Chung

 

 

LỤC BÁT YÊU

I
 

Yêu không nhất thiết

Yêu không nhất thiết phải hun
chỉ cần chia sẻ chút buồn chiều hôm
Yêu không nhất thiết phải ôm
có khi chỉ nghía cánh buồm trùng khơi

Yêu không nhất thiết phải lời
dù cho lỗ trắng cuộc đời vẫn tươi
Yêu không nhất thiết phải cười
chỉ cần được khóc với người ḿnh thương

Yêu không nhất thiết chiếu giường
yêu như anh vậy tuyệt đường chưa em!
Yêu không nhất thiết kiêng khem
cũng không nhất thiết đă thèm mới vui

Yêu em từ thuở nón cời
Bây chừ teo tóp sự đời vẫn yêu.



II
 

Yêu như anh mới là yêu

Người ta mà biết em yêu
anh thời thế giới rất nhiều người ghen
nói thì có vẻ khó tin
anh yêu tới rách trái tim muộn màng

Nhớ em tối ngủ nằm ngang
đầu nghiêng cung tốn tay choàng khảm, ly
mặc dầu em đã vu quy
cháu con chắt chít li bì, mà anh
vẫn còn yêu đến tan tành
vẫn còn yêu đến tan thành khói sương

Người ta mà biết anh thương
em thì tất cả phố phường đình công
nói thì nhiều gă đau lòng
yêu mà như thế còn mong ước gì?

Ai mà yêu được tí ti
như anh dẫu đọa A tỳ cũng ham!



III

Yêu tản thần


Có cô con gái đàn bà
tôi yêu, cô cũng nói là yêu tôi
đêm hôn má ngày hôn môi
(nhưng hôn trên phím, phone thôi rứa mà…)

Có cô con gái đàn bà
yêu tôi, tôi cũng nói là tôi yêu
từng trông sáng từng trông chiều
(post lên cốt để câu view, like, c̣m)

Có cô, thôi, nói dị ̣m
yêu bằng thơ tản thần hồn mù sương

 


IV

Yêu người khác đạo


Em về hưởng nhan thánh Chúa
Chă lẽ tôi lên Niết Bàn
Cực Lạc, Thiên Đường xa lắm
Kiếp nào đảo hải, di san!

Ở cơi trần gian ly cách
Lên trời cũng đọa cách ly
Thôi th́ chúng ta khắc nhập
Tội chi khắc xuất làm chi

Được một bữa vui một tháng
Được một mùa vui một năm
Trời mà nới tay gia hạn
Ta vui từ nguyệt tới rằm

Mai em hưởng nhan thánh Chúa
Tôi yên tâm lên Niết Bàn
Chúng ḿnh đă yêu như rứa
Tuyệt vời trong cơi hỗn mang

Diêm vương hào huê thả cửa
Âm ty ta cũng không màng
T́nh nhân mai sau sẽ bái
Đôi ta đế, hậu t́nh lang!