Nguyễn Hàn Chung

 

 

 

NGẬM

Ngậm đôi môi em lộng lẫy điêu tàn
và tráng lệ làn mi ruồng rẫy
anh không tiễn t́nh đi
nhưng anh không níu lại
tụ tán tụ tan là một lẽ vĩnh thường

Ngậm sợi tóc em
đâu đó có một phần chín sợi vàng
anh ngẫm câu thơ mùa thu không trở lại
Houston không có lấy một con sông
mà dẫu có sông đi nữa
cũng không t́m đâu ra một cánh buồm
từ vạn đợi

Ngậm câu thơ em
nuốt không trôi nỗi buồn
không gặp gỡ mà chỉ c̣n li biệt

Ngậm đôi môi em lộng lẫy điêu tàn
điêu tàn và thê thiết
cũng có thể là đôi môi thứ mười mười lăm mười bảy thứ một trăm
những đôi môi anh không bao giờ biết đến
lưỡi câu thơ không đề kháng nổi thi nhân

Ngậm môi anh đi chiều Sugarland
biển Galveston đục ngầu đỏ quạch
ḍng nước không xanh mơ như mơ tưởng
trong những câu thơ phá cách
chỉ dành riêng cho một người
(không phải là em)

V́ sao không phải là em
chỉ một ḿnh anh biết.
một ḿnh em biết


NGUYỄN HÀN CHUNG