Nguyễn Hàn Chung
 

 

N g à y  v ắ n g  v ợ



Ngày vắng vợ, thật thần tiên
Không ai trách, chả ai phiền nhiễu ta
Thích th́ cứ việc xông pha
Không ai cản, chẳng ai ngoa ngoắt lườm

Ngày vắng vợ, khỏi chán cơm
Mấy em hàng phở mừng rơn cả người
Rủ rê, đàn đúm tới nơi
Khỏi lo mang tiếng chịu lời …quá quen

Ngày vắng vợ, múa dung dăng
Không ai bới chuyện lăng nhăng thuở nào
Không ai tra gạn v́ sao
Nửa khuya c̣n nối mạng vào ”i- meo”?

Ngày vắng vợ, rất chuông reo
Nói vung chẳng sợ cột kèo hớ hênh
C̣n ai giám sát mà kiêng
Nâng ly hào sảng qua liền mấy chai

Thế mà không biết v́ ai
Người như nắng quái mưa mai hớp hồn
Cuộc vui tàn lúc sương tan
Bạn không, hồ cạn, đèn tàn trêu nhau

Những đời vắng vợ mai sau….?

 

 

nguyễn hàn chung