Nguỹn Hàn Chung

 

VĂN CHƯƠNG

TRI GIẠT



Vớt lấy buồn anh
thanh thot tiếng thơ em
yu như yu một cựu triều hoang phế
yu như yu một cơn cớ
yu như mnh yu nhau

Chẳng cn g nữa đu
sn ga khng cn tiếng ci tu l sn ga chết
anh khng cn em
c lm ngn cu thơ tnh cũng như con kt
ẩm mục thời gian

Vứt đời anh
như những chiếc vỏ lon bia bẹp d
lăn lc khắp cc cung đường
chờ người lượm lon m sảng

Mới giữa thu m m sương đ đuối
rơi mơ hồ trn đm hoa ngho ngặt mi oải hương
nhan sắc c khi cn bội phản
mi hương khng bao giờ

Vớt lấy nỗi buồn gip anh đi em
đừng sợ
anh dễ thương m
trừ những lc tm thần phn liệt
đến em m cn quay mặt đi lơ
anh chỉ cn nước bọt qun bi x lc cuối cng
d biết bi mnh đ hot
Cn nước cũng khng thm tt
cn tt lm g
d tứ thơ cn trinh
nhưng con chữ v anh đ giao hoan với nhau
như cuộc lm tnh chng vnh của một ln giang hồ phng đng
với một c gi ăn sương
lm nn diện mạo một thời của văn chương tri giạt