Nguyễn Hon Nguyn


 

HẢI ĐĂNG

 

 


          Đứa con trai ngồi một mnh ngoi ban cng khch sạn của tầng lầu ba, ngắm say m ngọn hải đăng đang quay. Ɖm về, những ngọn gi từ biển thổi vo lm thnh phố trở nn mt rượi. Trước mặt n, thật xa sau những hng cy, ngọn hải đăng trn mm ni đang lướt những tia sng qua bầu trời với nhịp độ đều đặn. Một ngy trong đời n đang tri qua. Từ buổi sng sớm những hng dừa, hng cy cao su, hng cy dương lần lượt lướt qua cửa knh xe. Rồi đỉnh ni chập chờn đằng xa. Bi biển ct trắng xa bỗng hiện ra mnh mng bất ngờ. Niềm vui bng vỡ lin tiếp lm n qun đi khng kh nặng nề sau những lần cha mẹ ci nhau trong những ngy trước đ. Ở tuổi mười ba v ở trn đất nước điu linh v chiến tranh ny, n đủ khn ngoan để hiểu rằng hưởng được cuộc du lịch hai ngy cuối tuần l một diễm phc.

Cnh cửa phng dẫn ra ban cng h mở, hắt một khoảng nh sng trn nền gạch hoa. Thỉnh thoảng đứa con trai nghe tiếng tr chuyện của cha mẹ n từ bn trong. Giọng người đn ng v người đn b đi lc bốc cao rồi sau đ chỉ cn l tiếng th thầm đến độ n khng cn nghe g nữa. Gi biển vẫn thổi về mt rượi trong đm. Mỗi lần ngọn hải đăng quay về hướng ban cng, n đưa tay ra như cố gắng nắm giữ lại luồng nh sng trong giy pht. N nghe lng mnh thật bnh an v đang cảm nhận một ci g đ c thể gọi l hạnh phc.

 

Hai tuần sau cuộc du lịch những lần ci nhau giữa cha mẹ n lại gia tăng. Cuộc du lịch như một cố gắng hn gắn những đổ vở tnh cảm dường như khng thnh cng. Người đn ng bỏ nh ra đi, người đn b ngồi m mặt khc một mnh. Rồi người đn ng trở về. Vi ngy sau đ người đn ng lại ra đi. V lần ny th khng trở về. Thằng b học thm được một bi học của đời sống. Như nh sng của ngọn hải đăng, hạnh phc hnh như l ci g m người ta khng thể nắm giữ được.
 

***
 

Năm nay đến giờ ny trời vẫn khng đổ tuyết. Lo đ nghĩ rằng mnh khng qua khỏi Ging Sinh thứ hai trong viện dưỡng lo ny. Vậy m Ging Sinh thứ ba vừa tri qua, lo vẫn cn ngồi y nguyn trong căn phng ny ng mng lung ra pha trước. Trn bn viết một cy Ging Sinh nhỏ với vi bng đn t hon đang chy sng lấp lnh. Lo khng nhớ r l do đứa con gi của lo mang đến hay do người của viện dưỡng lo đặt n trn đ. C lẽ cy Ging Sinh l vật sống động duy nhất trong căn phng. Lo chẳng buồn bật đn trong phng tối, tiếp tục ngồi bất động, hướng mắt về pha vng nh sng nhợt nhạt từ bn ngoi sn viện dưỡng lo rơi vo phng qua khung cửa knh.


Chỉ cn vi giờ nữa l đến giao thừa. Tiếng pho bắt đầu nổ lc đc từ con đường pha sau viện dưỡng lo đưa đến. Thỉnh thoảng nh sng của một ci pho bng lm căn phng le sng ln trong vi giy. nh sng của ngọn pho bng lại lm lo nhớ đến ngọn hải đăng năm no. Khng hẳn l lo cứ nhớ lại những hnh ảnh xa xăm của qu khứ. Thật ra chng thường tự động h hẹn, rủ r nhau trở về quấy rầy tm no lo th đng hơn. Những chuyện quan trọng xy ra gần đy trong đời sống th lo qun gần hết. Nhưng c những điều chẳng vo đu, xa lắc xa lơ lại chợt trở về bất ngờ. Như ci mi nước tanh tanh của con rạch ngy xưa lo đ từng vng vẫy bơi lội trong đ cng mấy thằng bạn hng xm. Như một đoạn trong bi thơ, bi nhạc no đ m lo đ đọc hay nghe đu từ thời no trở về r mồn một từ cu: Cho ti lại ngy no. Trăng ln bằng ngọn cau. Mẹ ti ngồi khu o. Bn cy đn dầu hao. Cha ti ngồi xem bo. Phố x vắng hiu hiu Thật ra thế giới sống đ cũng lạ lẫm đối với lo. Hnh như lo cũng chưa bao giờ trải qua một đm trăng no trong phố vắng tương tự như thế. Nhưng hnh ảnh đơn sơ m đềm đ lại lm nước mắt lo chảy khan xuống m.


Pho nổ nhiều hơn. Tiếng pho nổ đ đng vậy m khng lm phiền lo bằng ci n cứ gợi ln những kỷ niệm đi ngược dng thời gian. Tiếng động bn ngoi chỉ l một khối lặng thinh đối với lo. Tiếng động bn trong tm no mới thật sự ồn o. Những hnh ảnh lo cng vợ con quy quần bn cy Ging Sinh trong những ngy cuối năm, những năm trời đổ tuyết trắng xa trong thời gian ny. Tiếng khc đầu tin cho đời của đứa con gi của lo. Hnh ảnh lo ngy no l một thằng b con ngồi chụm củi cho nồi bnh chưng đm giao thừa ở qu nh. Tiếng pho nổ giữa hương nhang thoang thoảng Bao nhiu hnh ảnh trong đời lo lướt qua kh nhanh, nhưng một hnh ảnh cứ l lợm lưu lại trong tm tưởng: ngọn hải đăng vẫn cn đang quay trn mm ni của thnh phố biển ban đm năm no.


Lo vịn ghế đứng dậy, bước đến bn khung cửa knh. C thể xem như một phản khng yếu ớt của lo, cố gắng rời khỏi cc vng qu khứ để bước đến một cht tương lai pha trước. Yếu ớt, cũng c thể gọi l bất lực. Nhưng d g cũng l cố gắng phản khng. Cơn chng mặt lại đổ o đến, nh sng của ngọn đn pha ngoi sn đang quay trn trước mắt lo. Lo như thấy lại ngọn hải đăng. Lo biết mnh c thể ngả lăn ra, ngừng thở bất cứ lc no. Nhưng trong lc ny lo lại thấy lng thanh thản, khng bận tm đến hạnh phc, cũng chẳng hề sợ hi khổ đau. Năm cũ sắp chấm dứt. Đời sống của lo chắc cũng sắp chấm dứt, một cuộc phiu lưu sắp sửa tri qua. Nhưng như những vng quay của ngọn hải đăng, mọi sự lại đang khởi đầu.


Nguyễn Hon Nguyn
 


art2all.net