Nguyên Lạc

 

 

CHÚT T̀NH HỜ


Nam mô thế giới ta bà
Cho tôi được chút gọi là lận lưng
Chút ǵ?
Chiều xuống bâng khuâng
Chút ǵ?
Nguyệt rạng thấy ḿnh ngẩn ngơ!

Cho dù chỉ chút t́nh hờ
Đủ tôi quên biển khổ là nhân sinh

Chắc ǵ đời đó vô thường
Th́ thôi người hỡi chút t́nh tôi mang!

Mặc ai cực lạc thiên đàng
Riêng tôi mong chút bàng hoàng quỳnh mơ!

 

Nguyên Lạc

 

 

art2all.net