Nguyên Lạc


ĐÊM THU

 

Trăng ở nơi này em ở đâu?
Đến chi thu hỡi để tôi sầu?
Rượu đây. sao chẳng làm vơi nhớ?
Phương đó. muôn trùng!
Tinh vẫn sâu?
.
Trăng ở nơi này em mãi đâu?
Lay chi tôi hỡi bóng nguyệt sầu?
Mù sương ngút mắt người có nhớ?
Biết tìm đâu hở?
Kiếp đời sau?
.
Tôi ở nơi này đêm trắng thu
Trăng thu sáng quá dáng ai ngời
Tôi uống ánh thu từng giọt đắng
Cho say
say để cố quên người
.
Chẳng say
tôi biết làm sao hở?
Trăng vẫn trêu tôi dáng nguyệt cười
Trong tôi vẫn mãi
Em có rõ?
Cô lữ. Đêm thu. Một bóng người



.
MÊ HƯƠNG
.
Em từ tiền kiếp về đây
Thướt tha áo lụa điếng tôi cúc vàng!
Chùn chân một kiếp đi hoang
Ngất hồn lăng tử bởi làn mê hương!

Trăng vàng thu mộng bất thường
Cùng ai thắp lửa lên triền môi nhau

*
Mong manh sương khói t́nh đầu
Cúc vàng áo lụa mùa sau theo chồng!
Bỏ người ngơ ngẩn bâng khuâng
T́m vàng hoa cúc cùng làn mê hương

Dặn ḷng đừng nhớ đừng thương
Đêm thu nghe đắng chạm triền môi đau?!



QUỲNH TRẦM
.
Muôn trùng điệp khúc gọi t́nh!
Mơ mưa thu ấy nhớ ḿnh điếng tâm
Nhớ hương xưa. thịt da nồng
Rướn cong thân mượt. mê trầm ngọt môi
.
Có không thu ấy mưa rơi?
Thật không. đêm đó mật môi quỳnh người?
Hay là huyễn mộng mà thôi?
Nhân sinh phù ảo
Cuộc đời phù vân!
.
Phù vân đời đó phù vân!
Sao không tình đó?
Bâng khuâng tâm hoài!
Quỳnh người đúng một thiên tai!
Cháy đời ta đó!
Chắc rồi kiếp sau?
.

Nguyên Lạc

 

art2all.net