Nguyên Lạc

 

 

MONG MANH


Tôi ôm khoảnh khắc cuộc đời
Tôi ôm kư ức một thời ngây thơ!

Chạm tôi. cơn bấc đầu mùa
Chạm tôi. ngơ ngẩn chuyến phà đầu đông
Ngậm ngùi. một nỗi mênh mông
Buồn theo gió lộng. cay ḍng phù sa!

Giữ riêng tôi. nỗi đợi chờ
Giữ riêng người. vị phôi pha môi nào!

Xuân về người có xôn xao?
Thấy tôi. kư ức. nỗi nao quê nhà!
Một thời thương nhớ. mù sa
Xin riêng giữ lại...
Dù là mong manh!

Nguyên Lạc

 

 

art2all.net