Nguyên Lạc


 

Ư NGHĨ ĐÊM MƯA

 

 


Dẫn:

"Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi
Trời lắng u buồn mây hắt hiu ngừng trôi
Nghe gió thoảng mơ hồ trong mưa thu. Ai khóc ai than hờ"
(Giọt mưa thu - Nhạc Đặng Thế Phong)

*
"Giọt mưa trên lá tiếng khóc chơi vơi
Thế giới lạc loài chưa thoát ra phận người
Giọt mưa trên lá dĩ văng xa xôi
Sớm tối bùi ngùi, xa cách nhau một đờị"
(Giọt Mưa Trên Lá - NhạcPhạm Duy)

*
Nhập:

Mưa chi? Mưa mãi không thôi!
Mưa rơi có biết động tôi một trời?
Ngưng đi! Tôi lạy mưa ơi!
Để tôi đừng nhớ… một thời biển dâu.
.
Mưa ơi! Ngừng đi thôi
Mưa buốt lạnh lắm rồi
Tôi ơi! Ngừng đi thôi
Nhớ thêm chi? Đủ rồi!
(Nguyên Lạc)

*

Ư Nghĩ:
.
Giọt mưa nào lăn tròn trên mộng vỡ?
Khúc mưa nào thống khổ kiếp nhân sinh!

1.
Hăy tưởng tượng một bóng người tiền sử
Bên bếp lửa hồng trong hang động hoang
Mặt đăm chiêu lặng nghe tiếng mưa ngàn
Đêm cô độc giữa hoang sơ mông muội
.
Thời mông muội có chi vấn nạn?
Núi rừng đâu có lắm sự buồn
Dù chùng ḷng đôi khi nghe tiếng mưa tuôn
Đâu thảm lắm nỗi buồn thế kỷ?
.
Thời mông muội chắc không t́nh tri kỷ?
Chỉ đấu tranh giành giựt con mồi
Người hiện thời cũng giành giựt vậy thôi
Nhưng khủng khiếp: sự bạo tàn chiếm đoạt!
.
Mưa mông muội. chỉ gợi nỗi niềm người tiền sử
Thấy riêng ḿnh cô lẻ giữa hoang vu
Mưa thời nay. ngoài buồn thảm... c̣n có hận thù
C̣n giai cấp trả thù. C̣n ngụy ngôn gian dối!
.
C̣n thổn thức nỗi đau thương thế hệ
C̣n xót xa tan hợp tử sinh
C̣n lưng tṛng dâu bể điêu linh
C̣n trầm thống quê hương ...
Còn thê thiết kiếp lưu vong. trầm cảm!
.

2.
Người tiền sử. trước ngọn lửa hồng động hoang đêm mưa rừng thẳm
Chỉ thấy ḷng bỗng lạ: Nỗi cô đơn
Người ngày nay. trong căn pḥng nệm ấm chăn êm
Thấy mưa đêm buồn ... buồn vạn lần hơn
Những mộng vỡ thanh xuân
Nỗi xa cách ngh́n trùng
Thấy tang thương những cảnh đời oan nghiệt!
.
Người thời mông muội chắc đâu biết buồn li biệt
Chỉ đấu tranh giành giựt. chiếm hữu mồi t́nh
Chỉ bản năng ṇi giống truyền sinh
Đâu biết ngụy ngôn. đâu biết lọc lừa
Đâu biết so sánh được thua
Nên làm ǵ có những cuộc t́nh hoài mơ vô vọng!
.
Và dĩ nhiên.
Làm sao có những đêm huyễn mộng
Nghe tiếng tí tách mưa rơi. ngỡ sầu khúc gọi tên người
Mưa... mưa ... mưa
chỉ gây người tiền sử chút chậm trễ thôi
Ngồi lặng trước ngọn lửa hồng. với chút bâng khuâng
Rồi lại sẽ tiếp tục cuộc săn mồi. giựt giành theo bản năng đă định
.

3.
Ước gì trở về được thời mông muội xa xưa. tôi người tiền sử
Để mưa chỉ làm chùn chân. không là khúc sầu nức nở
Chạnh lòng theo tiếng tí tách giọt rơi. tiếng gió lùa khe cửa
Để không có những nan đề sinh tử
Những mưu toan hăm hại. nhưng môi nở nụ cười
Những nhân danh hạnh phúc con người
Giết chết hồn nhiên tuổi mộng đôi mươi
Làm sao thể? Tôi ơi! Làm sao thể?
.
Đêm nay buốt lạnh ... gió len hồn cô lữ
Tiếc thanh xuân mộng vỡ một thời
Mưa đời ơi! Nặng hạt cứ rơi
Đời buốt giá sá chi thêm chút lạnh
.

Kết:
.
Mưa ... mưa ... Mãi mưa đi!
Mưa trôi mất xuân thì
Mưa Gành Hào một thuở *
Mưa khóc tiễn người đi!
.
Sầu khúc đêm tiễn biệt
Sâm Thương đời phân ly!
Cố nhân ơi vĩnh biệt
Sông Tương đành chia ly
.........


* Cửa biển Gành Hào thuộc huyện Đông Hải - tỉnh Bạc Liêu

Nguyên Lạc

.
 

art2all.net