NGUYỄN MINH PHÚC

 

 

ngậm ngải

em chắc đâu là trầm
mà ta đành ngậm ngải
phút chốc là trăm năm
mà ta c̣n mê mải

em chắc chi là nguyệt
mà ta đợi một đời
những ánh vàng tinh khiết
trói chân đời ta trôi

em phải đâu là gió
quanh đời ta mệt nhoài
chờ em ngh́n bến đổ
thương một trời thu xa

hay em là ngày nắng
dỗ dành ta giấc nồng
bên dốc t́nh lận đận
bên cơi đời hư không

ném một trời ảo vọng
ta về thân phù hư
những ngày sầu vô vọng
những cơn đau nát nhừ

may ra c̣n có em
giữa mê cuồng tuyệt vọng
ta ngồi hơ đời ḿnh
bên hồn ta huyễn mộng

vết thương nào cũng khô
trên môi người độ lượng
t́nh đâu là hư vô
quanh đời ta nghiệp chướng

thôi th́ ta ở lại
với trăm năm phận người
để một đời ngậm ngải
t́m môi trầm em thôi...

nguyễn minh phúc

 



lau trắng trên tay

tôi cầm lau trắng trên tay
hắt hiu nỗi nhớ phôi phai t́nh sầu
cũng đành một kiếp bể dâu
tàn con sóng vỗ cơn đau ră rời

thôi đành đă huốt mù khơi
mây trôi ch́m mấy phương trời biệt tăm
trăng xưa thôi chẳng kịp rằm
người đi buổi ấy trăm năm bụi mờ

đêm nằm vụn vỡ giấc mơ
nát nhàu nỗi nhớ chơ vơ niềm buồn
c̣n chăng con nước xa nguồn
bờ sông gió tạt mưa tuôn phận người

cầm trên tay ngọn lau đời
thấy đêm mờ ảo thấy trời hư không
tôi nghe chiêng trống khua dồn
vang lên
giữa khói sương bồng bềnh trôi...

nguyễn minh phúc

 



trên nhánh sông buồn

ngày về quê cũ chiều buông
chơ vơ một nhánh sông buồn giăng mưa
mây mù rợp kín bến xưa
nh́n con sóng vỗ quên chưa gọi đ̣

sông ơi đành lỡ hẹn ḥ
tôi về thôi đă mịt mờ khói sương
quê nhà chín nhớ mười thương
vàng bông điên điển c̣n vương mắt người

nhánh buồn rẽ một ḍng trôi
lục b́nh tím thẳm đầy trời hoàng hôn
nhớ nồi kho cá linh non
mật ong pha với rượu ngon quê nhà

bây giờ xa thiệt là xa
sông kia thăm thẳm chuyến phà biệt tăm
ngồi thương con nước đêm rằm
mà nghe tôi gọi lặng thầm...
sông ơi...
 

Nguyễn Minh Phúc

 

 

art2all.net