NGUYỄN MINH PHC

 

 

ngọn đn xước mưa

hong kh tnh trt bọt bo
mưa chng nỗi nhớ sương treo giọt buồn
người đnh tay mỏng tnh bung
nắng chao cht a t dương đ tn

r rời những đm my tan
đm khuya đợi những nhỡ nhng sớm mai
cn g khi đ rời tay
người nơi cuối dốc ti nhoi đỉnh cao

khẽ khng vin lấy cơn đau
bng khung giấc mộng r nhu yu đương
ci tnh vng vọt khi sương
hắt hiu như ngọn đn đường xước mưa

ti về gọi những m xưa
đường khuya im tiếng người vừa hư khng
vẫy tay chng ngoắc mnh mng
buồn ai chạm điếng dng sng ngược dng...

nguyễn minh phc



trn đỉnh nhớ người

ta v người mang trăm vết thương
nghe mưa tạt mấy nẻo v thường
người đi tc thả chiều cố xứ
ta một trời sầu đm khi sương

nhan sắc một thời xa qu xa
phấn son tn a giữa mưa nha
nhớ nhau trong những tn khuya vỡ
ta dẵm đời nhau bầm thịt da

vi những ma sương vương kẽ tay
tay bung khi tnh trt đong đầy
xốn xang cht nắng đau trời rộng
m đ phai trời xanh bng my

ta gửi người đy đời ta tri
chiều trn đỉnh nhớ buồn xa xi
ai như chiếc bng người xưa đ
găm mnh hồn ta buốt một đời...

nguyễn minh phc

đn hiu hắt ngọn

mưa giăng trn đỉnh non ngn
sầu hiu hắt ngọn đn vng tương tư
trong hoang vu đy tim người
em về thắp những tương tư đợi chờ

từng chiều m trọn bơ vơ
ti ngồi đợi những giấc mơ r rời
cn khng ngọn gi bn trời
m sương khi thở bung lời hư khng

nghe hồn ti đ r đng
mưa tri nỗi nhớ nắng chong niềm sầu
cht đời cn lại mai sau
ti về chn kn cơn đau chập chng

đưa nhau về với mun trng
gửi cho hư ảo mịt mng mai sau
đm nghe một tiếng thở di
đn khuya hắt ngọn sầu chao bng mnh...




tim người đ cuội

nắng đ a trn lối về thuở nọ
cầm tay nhau đ thấy khi sương nha
hạnh phc đ như một tr chơi ảo
trn phm buồn ngồi nhấp chuột r qua

em h tất thương đời ta lận đận
con sng buồn trơ mấy nhnh kh thi
găm nỗi nhớ vo vũng bn ngi ngậm
vuốt mặt mnh in dấu những lằn roi

ta đ qua đời nước sng gạo chợ
cũng từng ngồi uống rượu dưới trăng nghing
ngỡ đời sống cn em cn nặng nợ
nghe hư v chm trong chữ thnh hiền

em min viễn mang tim người đ cuội
bềnh bồng treo con dốc đổ lưng chiều
một buổi nọ ta đi luồn v ni*
đu thấy g ngoi một mảnh trăng treo...

nguyễn minh phc

* thơ Nguyễn Đức Sơn

khng nhớ đường bay
con chim no ngưng ht
giữa mịt mng sớm mai
ti g hề nhảy nht
gnh nỗi sầu trn vai

những khc quanh ảo vọng
chn kn hồn thanh tn
giữa cơn đau nằm mộng
ti thấy em đi lần

l những vầng trăng mỏng
tri giữa trời m u
em về che o lộng
qua đời ti nt nhừ

l những tinh cầu vỡ
bay trong ngy thin thu
c một chiều đứng ng
xc thn mnh ph hư

l những nơi ti đến
m qun mất đường về
con chim giờ mỏi cnh
ng bng chm cơn m...


nguyễn minh phc

 

art2all.net