NGUYỄN MINH PHC

 

 

 

những chiều hư ảo

đm thao thiết một vầng trăng con gi
rơi xuống đời anh khắc khoải ngậm ngi
tnh một thuở hay đu l ct bụi
giấu nỗi buồn vo năm thng ph vn

em by giờ xa qu một dư m
tnh đ vậy thi cn chi tiếc nữa
trong cng tận của một vầng trăng ứa
c cht no le li ci khng nhau

anh ngy xưa giờ tc đ bạc mu
ngăn k ức rụng dần trong nỗi nhớ
đếm c liu trong những chiều vụn vỡ
biết đu mnh đ m mịt đời nhau

giờ cn đy chiều hư ảo nhạt nha
em mang đi cng tri tim anh đ
vẫn lặng lẽ trao em nghn nỗi nhớ
dẫu mun trng xa cch một trời xưa

Nguyễn Minh Phc

 

 

anh cn nợ em

anh cn nợ một nụ hn
mai sau khng biết c cn bn nhau
trăm năm dẫu c a nhu
tnh yu anh nợ bạc đầu khng qun

anh cn nợ những nhớ qun
sương khuya nh vướng hương đm nồng nn
ln hơi em thở khẽ khng
ru anh vo mộng thin đng i n

anh cn nợ biết bao lần
con tim lỗi nhịp ngại ngần đời nhau
v cn nợ đến mai sau
tnh khng trọn vẹn nỗi đau muộn mng

sẽ tn theo dấu thời gian
vầng trăng sẽ a đ vng sẽ tan
nhưng em ơi vẫn ngập trn
tnh yu anh nợ nồng nn bn em.

Nguyễn Minh Phc

 

 

chiều xưa người qua đy

bước chn về rất nhẹ
chiều xưa người qua đy
ru hồn ti khe khẽ
một trời m sương bay

gi trn đồi vẫn thổi
thao thiết cuối chn ngy
người về phơi tc rối
hin một trời nắng phai

mắt mi kia hờn tủi
cũng xin người bao dung
nụ hn no đắm đuối
nghe du bể mun trng


trong mệnh đời đứt gy
th ơi người đi mi
vẫn l tnh ti đấy
trao cho người tinh khi

chiều vẫn chiều đang tới
m người giờ sương bay
em về khng ti đợi
như chiều no qua đy

Nguyễn Minh Phc

 

 

art2all.net